MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLén Lút Với Con Trai Của Chồng Sắp CướiChương 5

Lén Lút Với Con Trai Của Chồng Sắp Cưới

Chương 5

746 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng sau cơn mưa ban mai xuyên qua những kẽ lá, rọi thẳng vào ô cửa kính lớn của phòng bếp, tàn nhẫn và rực rỡ. Nhược Vũ thức dậy với cảm giác đầu óc tê dại. Những gì xảy ra đêm qua – hơi ấm từ lòng bàn tay Triết, tiếng sấm nổ vang trời và sự cận kề đến nghẹt thở – vẫn còn in hằn trên da thịt cô như một dấu ấn tội lỗi.

Cô vội vã chuẩn bị đồ đạc, ý định duy nhất lúc này là rời khỏi nhà trước khi Minh Triết thức dậy. Cô cần không gian đại học, cần những con số và những lý thuyết tâm lý khô khan để kéo mình về với thực tại.

Nhưng ngay khi cô vừa chạm tay vào nắm cửa chính, một giọng nói khàn khàn vì dư âm của giấc ngủ vang lên từ phía cầu thang:

"Cô định bỏ chạy sao?"

Nhược Vũ khựng lại, hơi thở nghẹn nơi cổ họng. Minh Triết đang đứng ở bậc cầu thang cuối cùng, chỉ khoác hờ một chiếc sơ mi trắng không cài cúc, để lộ khuôn ngực rắn chắc với những đường nét mạnh mẽ của tuổi trẻ. Đôi mắt cậu vẫn còn chút lờ đờ nhưng ánh nhìn thì đầy vẻ giễu cợt.

"Tôi có tiết dạy sớm," Nhược Vũ nói mà không quay đầu lại, đôi tay cô siết chặt quai túi xách đến trắng bệch.

Triết bước chậm rãi về phía cô. Tiếng chân trần của cậu trên sàn gỗ nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch của buổi sáng. Cậu dừng lại ngay sau lưng cô, bóng của cậu bao trùm lấy bóng cô dưới ánh nắng gắt.

"Hôm nay là thứ Sáu, lịch dạy của cô bắt đầu lúc mười giờ," Triết thản nhiên vạch trần lời nói dối. Cậu vươn tay, không phải để giữ cô lại, mà là để tì lên cánh cửa ngay cạnh đầu cô. "Cô sợ phải nhìn thẳng vào mắt tôi sau những gì đêm qua cô đã 'cảm nhận' sao?"

"Đêm qua chẳng có gì cả," Nhược Vũ xoay người lại, ép mình phải đối diện với cậu. "Mất điện, sấm sét... đó chỉ là những phản ứng tâm lý bình thường khi con người rơi vào trạng thái hoảng loạn. Em đừng ảo tưởng."

Triết bật cười, một nụ cười không có chút ấm áp nào. Cậu cúi thấp người xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đang cố tỏ ra bình thản của cô.

"Phản ứng tâm lý bình thường?" Cậu nhắc lại, giọng trầm xuống đầy nguy hiểm. "Vậy cái cách cô run lên khi tôi chạm vào cổ, cái cách hơi thở của cô lạc nhịp... đó cũng là do 'tâm lý' sao? Cô giáo à, cô có thể đánh lừa sinh viên của mình bằng những thuật ngữ chuyên môn, nhưng cô không lừa được chính mình đâu."

Triết đưa tay lên, định chạm vào gò má hơi tái của cô, nhưng Nhược Vũ đã nhanh chóng né tránh. Cô lách qua người cậu, bước thẳng ra phía sân nơi chiếc xe của cô đang đỗ.

"Minh Triết, nghe cho kỹ đây," cô nói, giọng đanh lại. "Bố em sẽ về vào cuối tuần này. Tôi hy vọng em thu xếp lại những bản vẽ đó và cả thái độ này nữa. Chúng ta sẽ không bao giờ nhắc lại chuyện đêm qua."

Nhược Vũ vào xe, nổ máy và lao vút đi, để lại một làn khói mỏng. Qua gương chiếu hậu, cô thấy Minh Triết vẫn đứng đó, dưới ánh nắng rực rỡ của buổi sáng, bóng dáng cậu cô độc nhưng đầy vẻ thách thức. Cậu không hề đuổi theo, vì cậu biết rõ, dù cô có chạy xa đến đâu, thì "hạt giống" của sự khao khát cấm kỵ đã được gieo xuống trong lòng cô đêm qua.

Khi đến trường, Nhược Vũ ngồi phịch xuống ghế trong văn phòng vắng người. Cô mở tập tài liệu ra, nhưng những dòng chữ bỗng nhòe đi, thay vào đó là hình ảnh những phác thảo chì than của Triết về cô. Cô nhận ra một sự thật cay đắng: sự trốn chạy này chỉ là một hình thức của sự hèn nhát. Càng cố đẩy Triết ra xa, hình bóng của cậu lại càng bám lấy cô dai dẳng hơn, như một tầng sóng ngầm âm ỉ dưới mặt nước phẳng lặng, chỉ chờ cơ hội để nhấn chìm tất cả.