MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLén Lút Với Con Trai Của Chồng Sắp CướiChương 4

Lén Lút Với Con Trai Của Chồng Sắp Cưới

Chương 4

804 từ · ~5 phút đọc

Sau sự việc ở phòng vẽ, Nhược Vũ tự nhốt mình trong những giờ giảng bài tại trường đến tận tối muộn. Cô sợ hãi cảm giác rung động kỳ lạ đó, một thứ cảm giác mà những lý thuyết tâm lý học cô hằng nghiên cứu không thể dập tắt nổi. Khi cô trở về biệt thự, trời đã chuyển giông. Những đám mây đen kịt vần vũ trên bầu trời ngoại ô, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp ập xuống.

Nhược Vũ bước vào nhà, không gian im lìm khiến cô tưởng Minh Triết đã ra ngoài. Cô khẽ thở phào, cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài và đi thẳng vào bếp để rót một ly nước. Ngay lúc cô vừa nâng ly lên, một tia chớp rạch ngang bầu trời, kéo theo tiếng sấm đùng đoàng. Toàn bộ ánh sáng trong biệt thự vụt tắt.

Mọi thứ chìm vào bóng tối đặc quánh.

Nhược Vũ vốn dĩ có chứng sợ bóng tối nhẹ từ thuở nhỏ. Cô đứng chôn chân tại chỗ, tim đập thình thịch, đôi bàn tay bám chặt vào mặt đá của bàn bếp. Trong không gian tĩnh mịch, tiếng mưa bắt đầu gõ nhịp điên cuồng lên mái tôn và những tán lá sồi, tạo nên một thứ âm thanh hỗn loạn.

"Cần giúp đỡ không, cô giáo?"

Giọng nói của Minh Triết vang lên từ phía sau, gần đến mức Nhược Vũ cảm nhận được luồng khí ấm áp phả vào gáy mình. Cô giật mình xoay người lại, hơi thở dồn dập. Trong bóng tối, cô không thể thấy rõ gương mặt cậu, nhưng đôi mắt của Triết dường như có khả năng phát sáng, nó đang khóa chặt lấy hình bóng cô.

"Em... em vẫn ở nhà sao?" Nhược Vũ cố giữ giọng mình không run rẩy.

"Mưa lớn thế này, cô nghĩ tôi sẽ đi đâu?"

Tiếng bước chân của Triết tiến lại gần hơn. Một ánh lửa nhỏ bùng lên từ chiếc bật lửa Zippo trên tay cậu. Ánh sáng vàng cam leo lét hắt lên những góc cạnh sắc sảo trên khuôn mặt Triết, khiến cậu trông giống như một vị thần bóng tối vừa bí ẩn vừa nguy hiểm. Cậu vươn tay thắp một ngọn nến thơm đặt trên bàn bếp, ngọn lửa nhỏ bập bùng tạo ra những bóng đen nhảy múa trên tường.

"Cô đang run," Triết nhận xét, ánh mắt cậu lướt xuống đôi bàn tay đang nắm chặt của cô.

"Tôi chỉ hơi bất ngờ vì mất điện thôi."

"Nói dối," Triết thì thầm. Cậu không lùi lại mà trái lại, tiến thêm một bước, thu hẹp khoảng cách đến mức tối thiểu. "Cô đang sợ. Nhưng không phải sợ bóng tối, mà là sợ tôi."

Cậu đặt tay lên mặt bàn, ngay sát cạnh tay cô. Trong không gian hẹp giữa hai người, mùi hương nhựa thông đặc trưng quyện với mùi mưa lạnh tạo thành một thứ chất kích thích kỳ lạ. Nhược Vũ cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cô biết mình nên rời đi, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn.

"Đừng quên vị trí của mình, Triết," Nhược Vũ cố dùng chút lý trí cuối cùng để cảnh báo. "Tôi là vợ sắp cưới của bố em."

"Chưa phải là vợ," Triết ngắt lời, giọng cậu trầm xuống hẳn, mang theo một sự chiếm hữu nguyên thủy. "Và ngay cả khi có là đi nữa, thì điều đó cũng chẳng thay đổi được việc cô đang phản ứng với tôi. Nhịp tim của cô... tôi có thể nghe thấy nó."

Cậu đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào vùng cổ của Nhược Vũ – nơi mạch máu đang đập liên hồi. Ngón tay cậu thô ráp nhưng lại mang theo một sức nóng thiêu đốt. Nhược Vũ khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, một âm thanh nửa như kháng cự, nửa như mời gọi mà chính cô cũng không kiểm soát được.

Trong ánh nến mập mờ, sự căng thẳng giữa hai người đạt đến đỉnh điểm. Minh Triết cúi thấp đầu, môi cậu lướt nhẹ qua vành tai cô, thì thầm những lời khiến lý trí của Nhược Vũ hoàn toàn sụp đổ:

"Bóng tối che giấu mọi tội lỗi, Nhược Vũ. Ở đây không có giảng viên, không có con trai của ai cả. Chỉ có tôi và cô."

Bàn tay Triết trượt xuống eo cô, kéo mạnh Nhược Vũ về phía mình. Sự va chạm giữa lụa mềm và cơ thể rắn chắc khiến không khí như bốc cháy. Nhược Vũ nhắm nghiền mắt, cảm nhận hơi thở của hai người hòa làm một trong tiếng mưa gào thét ngoài kia. Ranh giới đỏ mà cô hằng gìn giữ giờ đây chỉ còn là một sợi chỉ mỏng manh, sắp sửa bị thiêu rụi bởi ngọn lửa cấm kỵ.