Sự hiện diện của Minh Triết trong căn biệt thự giống như một dòng điện cao thế, vô hình nhưng khiến không khí lúc nào cũng căng như dây đàn. Đã ba ngày kể từ khi cậu dọn vào, Nhược Vũ luôn tìm cách tránh mặt. Cô đi làm sớm hơn và về nhà khi đèn trong phòng Triết đã tắt. Thế nhưng, mùi hương nhựa thông đặc trưng của cậu dường như đã ám vào từng thớ gỗ, từng tấm rèm, khiến cô không sao thoát khỏi cảm giác mình đang bị quan sát.
Sáng thứ Năm, khi đang chuẩn bị giáo án cho tiết dạy về "Xung năng và Bản năng", Nhược Vũ nhận ra mình đã để quên tập tài liệu quan trọng trong phòng làm việc chung – nơi mà Thế Vinh vốn dùng để chứa sách, nhưng nay đã bị Minh Triết chiếm dụng làm studio vẽ tranh.
Cô đứng trước cánh cửa gỗ sồi, do dự một chút rồi khẽ đẩy vào. Căn phòng ngập tràn ánh nắng nhưng lại bừa bộn một cách có tính toán. Những bản phác thảo kiến trúc nằm vương vãi, mùi sơn dầu quyện với mùi giấy mới nồng đậm.
Minh Triết không có ở đó. Nhược Vũ thở phào nhẹ nhõm, cô bước nhanh tới bàn làm việc. Tuy nhiên, khi định quay đi, ánh mắt cô bị thu hút bởi một tập phác thảo bằng da đen nằm mở toang trên giá vẽ ở góc khuất.
Trái tim Nhược Vũ thắt lại. Đó không phải là bản vẽ nhà cửa hay công trình.
Trong những trang giấy ấy, là cô.
Là cô trong bộ váy lụa trắng ở tiệc đính hôn với bờ vai gầy run rẩy. Là cô khi đang đứng bên cửa sổ, ánh nắng xuyên qua lớp váy mỏng làm lộ ra đường cong mềm mại của đôi chân. Và ám ảnh nhất là một bức vẽ chì than, miêu tả gương mặt cô khi đang ngủ, đôi môi hơi hé mở, vẻ mặt không còn sự lạnh lùng thường ngày mà thay vào đó là sự yếu đuối đến nao lòng.
"Cô giáo có thói quen lục lọi đồ đạc của sinh viên mình sao?"
Giọng nói đột ngột vang lên ngay sát bên tai khiến Nhược Vũ giật mình, tập tài liệu trên tay cô rơi xuống sàn. Minh Triết đã đứng sau lưng cô từ lúc nào, trên người chỉ độc một chiếc quần lửng, lồng ngực trần vạm vỡ vẫn còn lấm tấm những giọt nước từ phòng tắm.
Nhược Vũ cố lấy lại sự bình tĩnh, cô xoay người lại, đối diện với cơ thể tràn đầy sức sống thanh xuân của cậu. Khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi lạnh từ da thịt vừa tiếp xúc với nước của Triết.
"Tôi vào tìm tài liệu," cô nói, giọng hơi run nhưng ánh mắt vẫn kiên định. "Và tôi không biết là em lại có sở thích vẽ trộm người khác như thế này, Minh Triết. Đây là sự xâm phạm quyền riêng tư."
Triết bước tới một bước, ép cô lùi sát vào giá vẽ. Cậu chống hai tay hai bên, nhốt cô trong một không gian chật hẹp đầy mùi nam tính.
"Xâm phạm?" Cậu khẽ cười, ánh mắt rực cháy nhìn xuống đôi môi của Nhược Vũ. "Tôi chỉ vẽ những gì tôi thấy. Và những gì tôi thấy ở cô... không giống như những gì cô đang cố diễn cho bố tôi xem. Cô không thanh cao như vẻ ngoài đâu, Nhược Vũ. Trong mắt cô, tôi thấy sự khát khao được phá bỏ cái lồng kính này."
Cậu cúi đầu xuống thấp hơn, hơi thở nóng hổi chạm vào chóp mũi cô. Bàn tay Triết lướt nhẹ lên mặt gỗ của giá vẽ, âm thanh sột soạt nghe như tiếng tim đập loạn nhịp trong lồng ngực Nhược Vũ.
"Em đang quá giới hạn rồi," Nhược Vũ thì thầm, hơi thở cô trở nên gấp gáp.
"Giới hạn là do cô tự đặt ra," Triết nói bằng giọng trầm thấp, đầy quyến rũ. "Nhưng bản vẽ không biết nói dối. Cô nhìn xem, trong tranh của tôi, cô trông... sống động hơn nhiều."
Ngón tay Triết bất ngờ chạm vào cằm cô, nâng nhẹ lên. Nhược Vũ cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Sự đấu tranh giữa lý trí của một người phụ nữ trưởng thành và sự trỗi dậy của những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu khiến cô không thể cử động.
Ngay khi môi cậu chỉ còn cách môi cô vài milimet, tiếng chuông điện thoại từ phòng khách vang lên phá tan bầu không khí đặc quánh. Đó là cuộc gọi của Thế Vinh.
Nhược Vũ như bừng tỉnh khỏi cơn mê, cô dùng hết sức đẩy Triết ra, vội vàng nhặt tài liệu và lao ra khỏi phòng mà không dám ngoái đầu nhìn lại. Phía sau cô, Minh Triết đứng tựa lưng vào giá vẽ, tay chạm lên môi mình, ánh mắt hiện lên một sự đắc thắng đầy nguy hiểm.