An buông chiếc ba lô nặng trịch xuống sàn gỗ. Tiếng thịch vang lên trầm đục, như một dấu chấm hết cho quãng đường dài từ thành phố trở về. Mùi gỗ mới, mùi sơn nhạt và hương thơm xa lạ của một loại sáp thơm đắt tiền xộc vào mũi, đánh dấu sự thay đổi lớn nhất trong căn nhà này. Đây vẫn là nhà anh, nhưng lại mang một linh hồn mới, một hơi thở xa lạ.
An, chàng trai 20 tuổi với đôi vai rộng và mái tóc hơi dài lãng tử của một sinh viên vừa trải qua kỳ thi cuối kỳ, đã chuẩn bị tinh thần cho việc này từ lâu. Bố anh, một doanh nhân thành đạt nhưng cô đơn sau nhiều năm ly hôn, đã tái hôn cách đây ba tháng. Người phụ nữ đó, dì ghẻ của An, tên là Lam.
An tựa người vào khung cửa, nhìn quanh. Căn nhà vẫn giữ nguyên bố cục cũ, nhưng mọi thứ đều tinh tế và gọn gàng hơn, không còn vẻ bừa bộn nam tính của hai cha con. Nhưng sự thay đổi lớn nhất xuất hiện ngay trước mắt anh.
Cô đang ở trong phòng khách, đang sắp xếp một bình hoa thủy tinh lớn. Lam mặc một chiếc váy linen màu be nhạt, dài đến đầu gối, không hề hở hang nhưng lại ôm vừa vặn những đường nét mềm mại. Tóc cô được búi lỏng trên gáy, để lộ chiếc cổ thon trắng ngần. Chỉ là một động tác cắm hoa bình thường, nhưng dưới ánh nắng chiều hắt qua cửa sổ, dáng vẻ cô toát lên sự duyên dáng hoàn hảo. Cô không hề giống như những bà dì ghẻ khắc nghiệt, cũng không phải kiểu người mẹ kế "thảo hiền" mà anh từng hình dung. Cô quá... trẻ.
Theo lời bố kể, Lam chỉ mới 28 tuổi, chỉ lớn hơn An tám tuổi.
An hắng giọng.
Lam giật mình, chiếc kéo nhỏ trong tay cô rơi xuống nền nhà một tiếng keng thanh mảnh. Cô quay lại, đôi mắt mở to.
Ánh mắt họ chạm nhau.
Đây là lần đầu tiên họ gặp mặt trực tiếp, không phải qua màn hình điện thoại mờ nhạt. Lam có khuôn mặt trái xoan tinh xảo, đôi mắt nâu nhạt toát lên vẻ thông minh và một chút gì đó khó nắm bắt.
"An? Cháu về rồi." Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng vẫn giữ một khoảng cách lịch sự.
Lam cúi người nhặt chiếc kéo. Chiếc váy be hơi kéo căng, làm lộ rõ đường cong uyển chuyển nơi eo và hông. An lập tức cảm thấy một luồng nhiệt lan tỏa trong người. Anh vội vã dịch chuyển ánh mắt lên gương mặt cô, nhưng hình ảnh đó đã kịp in sâu vào tâm trí.
"Vâng, chào dì Lam," An đáp, giọng hơi khàn. Anh tự nhủ phải cư xử thật tự nhiên, thật đúng mực. "Bố cháu đâu ạ?"
"Anh ấy phải đi công tác gấp sáng nay. Chuyện thường xảy ra mà. Anh ấy có dặn dì nói với cháu." Lam đứng thẳng lên, nở một nụ cười xã giao hoàn hảo, nhưng đôi mắt cô lại lộ vẻ hơi mệt mỏi và cô đơn thoáng qua. "Cháu chắc là đói rồi. Dì đã chuẩn bị phòng cháu, và thức ăn cũng có sẵn trong tủ lạnh. Cháu cứ tự nhiên như ở nhà nhé."
Như ở nhà. Nhưng đây là nhà của ai? An đột nhiên cảm thấy mình mới chính là "khách không mời" chen chân vào một cuộc hôn nhân mới.
"Cháu cảm ơn," An nói. Anh không thể rời mắt khỏi Lam. Sự quyến rũ của cô không đến từ những bộ đồ cắt xẻ táo bạo, mà từ sự thanh lịch, kín đáo. Nó như một món quà được gói kỹ, càng khiến người ta tò mò muốn khám phá.
Lam nhận ra ánh mắt anh đang dừng lại quá lâu. Cô không tỏ ra khó chịu, mà chỉ đưa tay vuốt nhẹ chiếc váy, như một hành động tự nhiên.
"Cháu mệt rồi. Cứ lên phòng nghỉ ngơi đi. Dì làm xong việc này sẽ đi tắm," Lam nói. Lời cuối, "đi tắm," như một tiếng sét đánh ngang tai An.
Anh lập tức tưởng tượng ra khung cảnh Lam bước vào phòng tắm, nước ấm chảy qua mái tóc và cơ thể cô. Hình ảnh đó bạo dạn và sống động đến mức An phải quay mặt đi ngay lập tức, sợ Lam nhìn thấu được dục vọng vừa lóe lên trong đáy mắt mình.
"Vâng... cháu xin phép."
An vội vã kéo ba lô lên cầu thang. Cầu thang gỗ cũ kỹ giờ đây đã được đánh bóng, mỗi bước chân anh đi đều phát ra tiếng kẽo kẹt khe khẽ, như sợ làm gián đoạn sự yên tĩnh trang trọng của ngôi nhà.
Phòng An vẫn như cũ, nhưng được dọn dẹp sạch sẽ, ga giường mới tinh, có mùi xà phòng thơm mát. Anh cảm ơn cô trong lòng, nhưng sự biết ơn đó lại pha lẫn với cảm giác tội lỗi và sự kích thích khó tả.
Sau khi sắp xếp đồ đạc, An xuống bếp tìm nước. Đã là 7 giờ tối. Căn nhà chìm trong ánh đèn vàng dịu.
Lam không có ở phòng khách.
An bước vào bếp, mở tủ lạnh. Anh lấy một chai nước lạnh, rồi đóng cửa tủ lại. Khi quay người, anh gần như đông cứng.
Lam đang đứng ngay sau anh, chỉ cách một bước chân.
Cô đã thay đồ. Chiếc váy linen đã được thay bằng một chiếc áo choàng tắm lụa màu trắng ngà. Chất liệu lụa bóng mượt ôm sát lấy cơ thể cô, chiếc thắt lưng chỉ được buộc hờ hững.
Lam vừa gội đầu xong. Tóc cô còn ướt, một vài sợi bết vào nhau, ôm lấy gò má. Nước nhỏ giọt xuống chiếc cổ thon và thấm vào lớp lụa mỏng manh nơi xương quai xanh.
"Cháu cần gì nữa à?" Lam hỏi, giọng nói hơi run run. Có vẻ như cô cũng bất ngờ khi thấy anh.
An nắm chặt chai nước trong tay, hơi thở anh dường như bị đình trệ. Mùi hương của dầu gội đầu, kết hợp với mùi cơ thể ấm áp sau khi tắm, tỏa ra, bao phủ lấy anh.
"Cháu... cháu lấy nước." An cố gắng giữ giọng điềm tĩnh, nhưng sự tập trung của anh hoàn toàn bị hút vào đường viền chiếc áo choàng. Anh nhận thấy chiếc áo choàng được thắt quá lỏng, một cử động nhỏ cũng có thể khiến nó mở ra. Chi tiết gợi cảm tinh tế này khiến tim anh đập mạnh.
Lam đưa tay lên vuốt tóc. Động tác đó vô tình làm chiếc áo choàng xê dịch nhẹ.
"Ừm... dì xin lỗi. Dì cứ nghĩ cháu vẫn ở trên phòng." Lam hơi lùi lại một bước, ánh mắt lảng tránh. "Dì định xuống lấy cốc nước nóng."
"À, không sao ạ." An thấy gò má mình nóng bừng. Anh cảm thấy như mình vừa vi phạm một điều cấm kỵ nào đó. Không gian quá nhỏ hẹp, khoảng cách quá gần.
Sự im lặng bao trùm. Đó không phải là sự im lặng thoải mái, mà là sự im lặng căng thẳng, chứa đựng vô vàn suy nghĩ và dục vọng không lời.
Cuối cùng, Lam lên tiếng, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. "Cháu cứ tự nhiên nhé. Dì lên phòng đây."
Cô quay lưng đi. An dõi theo bóng lưng cô. Lớp vải lụa mỏng như ẩn như hiện dưới ánh đèn, vẽ nên hình ảnh của đôi chân thon dài và vòng eo nhỏ gọn. Mỗi bước đi của Lam đều nhẹ nhàng, nhưng lại tạo nên một âm thanh vang vọng trong tâm trí An, kích thích anh một cách dữ dội.
Anh đứng đó, chai nước lạnh ngắt trong tay. Nhưng toàn thân anh lại nóng như lửa đốt. Anh biết, kỳ nghỉ hè này, sẽ không còn là kỳ nghỉ yên bình nữa. Ranh giới giữa dì ghẻ và cháu trai đã bị thử thách ngay từ ánh mắt đầu tiên, và chiếc áo choàng lụa kia chỉ là phát súng đầu tiên cho cuộc chiến nội tâm sắp tới.
Tội lỗi và khát khao... An nhấp một ngụm nước, cảm thấy vị đắng chát nơi đầu lưỡi. Anh biết, anh đã bị cuốn hút một cách cấm kỵ.