An trở lại phòng, nhưng tâm trí anh hoàn toàn không thể bình tĩnh. Anh cố gắng ngồi vào bàn học, mở sách vở ra, nhưng những con chữ đều biến thành khuôn mặt Lam, thành chiếc áo choàng lụa mỏng manh và những giọt nước đọng trên làn da trắng ngần của cô. Anh cảm thấy khó chịu, bứt rứt, một sự khó chịu mới mẻ và tội lỗi.
Anh đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng. Kể từ khi bố anh tái hôn, An đã cố gắng xây dựng một hình mẫu dì ghẻ "chuẩn mực" trong đầu: lớn tuổi, nghiêm khắc, hoặc ít nhất là không quá hấp dẫn. Điều đó sẽ dễ dàng hơn cho cả hai. Nhưng Lam lại hoàn toàn khác. Cô như một tác phẩm điêu khắc tinh xảo, đặt vào không gian quen thuộc của anh.
An tựa người vào cửa sổ, nhìn xuống khu vườn. Anh cố gắng lý giải sự cám dỗ này. Có phải vì cô quá gần gũi về tuổi tác? Hay vì sự thiếu vắng hình bóng phụ nữ trong nhà anh suốt nhiều năm? Dù lý do là gì, sự thực là Lam đang khuấy động những dục vọng bản năng nhất, sâu kín nhất trong anh, những thứ mà anh vẫn luôn tự hào là đã kiểm soát tốt.
Anh nhớ lại khoảnh khắc trong bếp. Chỉ cách nhau một bước chân, anh đã có thể nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập, cùng với mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết của cô. Đó không phải là kiểu nước hoa nồng nàn quyến rũ, mà là mùi hương tự nhiên hòa lẫn với sự tươi mát của bọt xà phòng. Sự tinh tế đó càng khiến sự cám dỗ trở nên mạnh mẽ hơn. Lam không cần phải cố gắng, chỉ sự hiện diện của cô đã là một thách thức lớn.
An quyết định đi tắm để làm dịu cơn nóng bừng vô cớ. Khi bước vào phòng tắm, anh lại bị cuốn vào một vòng xoáy tưởng tượng khác. Anh biết, chỉ vài phút trước, Lam đã ở đây.
Anh đưa tay chạm vào chiếc khăn tắm khô ráo treo trên mắc. Nó không có mùi hương rõ rệt nào, nhưng anh vẫn cảm thấy dường như còn vương lại hơi ấm cơ thể cô. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đuổi hình ảnh mờ ảo của cô dưới vòi sen, nhưng vô ích. Tóc ướt, làn da trần, hơi nước làm mờ kính. Những hình ảnh bạo dạn và sống động đến mức anh phải tự trách mình đã đi quá giới hạn trong suy nghĩ.
Anh bật vòi nước lạnh, cố gắng dùng nhiệt độ để đánh thức lý trí. Anh phải nhớ, cô là vợ của bố anh, là dì ghẻ của anh. Đó là một ranh giới không thể vượt qua, một điều cấm kỵ mà anh không được phép chạm vào, dù chỉ là trong tưởng tượng.
Sau khi tắm xong, An mặc quần áo thoải mái rồi xuống bếp lần nữa để tìm một bữa tối nhanh gọn. Lúc này, căn nhà đã hoàn toàn tĩnh lặng.
Bàn ăn đã được dọn sạch sẽ. An mở tủ lạnh, lấy một hộp mì ý lạnh. Anh vừa ăn vừa lướt điện thoại, cố gắng tạo ra một sự bận rộn để ngăn chặn những suy nghĩ khác.
"An?"
Giọng Lam vang lên ngay phía sau. An giật mình quay lại. Cô đứng ở cửa bếp, đã thay bộ đồ khác. Lần này là bộ đồ ở nhà đơn giản: áo phông rộng và quần short vải mềm. Nhưng cái quần short ấy lại ngắn một cách khó chịu, để lộ phần đùi trắng ngần.
"À, dì Lam," An vội vàng đặt nĩa xuống. "Dì chưa ngủ ạ?"
"Dì ngủ không quen nhà mới lắm," cô khẽ đáp, bước vào bếp. Cô đi chân trần. Ánh đèn vàng hắt lên đôi bàn chân nhỏ nhắn, hồng hào của cô. "Cháu vẫn chưa ngủ sao? Đã gần 11 giờ rồi."
"Cháu vừa tắm xong. Đang ăn chút gì đó." An cố gắng không nhìn xuống chân cô, nhưng tầm mắt anh lại bị cuốn hút vào phần đùi. Đó không phải là sự cố ý mời gọi, mà là sự thoải mái tự nhiên của một người phụ nữ trong chính ngôi nhà của mình, nhưng sự tự nhiên đó lại là một sự tra tấn đối với An.
Lam lấy một cốc nước ấm, cô đứng tựa vào quầy bếp, đối diện với anh. Khoảng cách giữa họ đã được nới rộng hơn lúc nãy, nhưng sự căng thẳng vẫn như một sợi dây vô hình kéo họ lại gần.
"Dì xin lỗi vì bố cháu đi vắng ngay khi cháu vừa về," Lam nói, ánh mắt cô hơi buồn. "Dì biết cháu rất mong gặp ông ấy."
"Không sao đâu ạ. Chuyện công việc của bố cháu mà."
An cảm nhận được sự cô đơn trong Lam. Dù mới kết hôn, nhưng cô đã phải ở một mình trong ngôi nhà lớn này. Sự đồng cảm đó lại nhanh chóng biến thành một sự hấp dẫn khác. Cô đơn khiến người ta dễ bị tổn thương. Lam cô đơn, và An đang ở ngay đây.
"Cháu học đại học năm thứ mấy rồi?" Lam hỏi.
"Cháu vừa kết thúc năm hai."
"Nhanh thật đấy. Dì nhớ lúc dì bằng tuổi cháu..." Lam khẽ mỉm cười, một nụ cười thoáng buồn và hơi hoài niệm, khiến cô trông càng quyến rũ hơn.
An chăm chú nhìn nụ cười đó. Sự thân mật trong cuộc trò chuyện này, dù chỉ là chuyện phiếm, cũng đã là quá gần gũi. Nó khiến anh cảm thấy họ không phải là dì ghẻ và cháu trai, mà là một người đàn ông và một người phụ nữ xa lạ đang bị cuốn hút bởi nhau.
"Dì Lam đã từng học gì ạ?" An hỏi, cố gắng kéo cuộc trò chuyện đi vào hướng an toàn hơn.
"Dì học Thiết kế nội thất. Nhưng giờ dì chỉ làm tự do thôi." Lam đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa xoa sau gáy. Cử chỉ đó vô tình kéo căng chiếc áo phông, để lộ đường cong tinh tế nơi xương bả vai.
An cảm thấy cổ họng khô khốc. Anh biết mình không nên nhìn, nhưng anh không thể dời mắt. Anh muốn biết thêm về cô, muốn khám phá mọi thứ về con người này.
"Cháu... cháu ăn xong rồi," An đứng dậy, gấp gáp dọn dẹp bát đĩa, cố gắng tạo ra sự ngắt quãng. "Dì ngủ ngon ạ."
"Cháu ngủ ngon." Lam mỉm cười.
An vội vã lên lầu. Nhưng ngay khi anh bước được nửa chừng, tiếng gọi nhẹ nhàng của Lam vang lên.
"An."
Anh dừng lại, quay đầu nhìn xuống. Lam vẫn đứng ở đó, dưới ánh đèn mờ.
"Có chuyện gì không ạ?"
Lam im lặng một lát, ánh mắt cô khóa chặt lấy anh, sâu thẳm và đầy ẩn ý.
"À, không có gì. Chỉ là..." Cô ngập ngừng. "Chỉ là, cháu đừng ngại nói với dì nếu có bất cứ điều gì cần giúp đỡ nhé. Dù sao... giờ chúng ta cũng là người một nhà."
"Người một nhà." Cụm từ đó vừa là sự xoa dịu, vừa là một nhát dao cấm kỵ.
"Vâng. Cháu biết rồi. Dì cũng vậy nhé." An đáp, rồi quay lên lầu nhanh chóng.
Anh trở lại phòng, đóng cửa lại. Anh đứng tựa vào cánh cửa, thở dốc. Anh biết, Lam không cần giúp đỡ. Cô chỉ muốn kéo dài khoảnh khắc riêng tư đó, muốn cảm nhận sự hiện diện của anh, như anh đang muốn cảm nhận sự hiện diện của cô.
Đêm đó, An không thể ngủ yên. Anh nằm trên giường, đầu óc quay cuồng với hình ảnh Lam trong chiếc áo choàng lụa, những giọt nước đọng lại trên da, đôi mắt cô đơn dưới ánh đèn vàng. Anh đưa tay lên, vuốt ve khuôn mặt mình, nơi anh đã tưởng tượng ra sự tiếp xúc với Lam. Lửa dục vọng bị kiềm chế đốt cháy mọi lý trí.
"Không được, cô ấy là dì ghẻ mình," anh tự nhủ thầm. Nhưng giọng nói của dục vọng lại lớn hơn: "Chỉ là tám tuổi, không có máu mủ, và bố đang đi vắng."
Mỗi suy nghĩ là một cú đấm vào đạo đức. Mỗi hình ảnh lại là một sự kích thích không thể cưỡng lại.
An cuộn mình dưới chăn, vật lộn với chính mình, cố gắng tìm kiếm giấc ngủ để thoát khỏi sự tra tấn của Lam, của chiếc áo choàng lụa mỏng manh, và của chính dục vọng đang bùng cháy trong đêm tối này. Anh biết, kỳ nghỉ hè này, sẽ là một cuộc chiến dai dẳng giữa khao khát và tội lỗi. Và anh không chắc mình sẽ chiến thắng.