MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLén Lút Với Dì GhẻChương 3: BÀN TAY CHẠM NHAU Ở TỦ LẠNH

Lén Lút Với Dì Ghẻ

Chương 3: BÀN TAY CHẠM NHAU Ở TỦ LẠNH

1,447 từ · ~8 phút đọc

Sau đêm mất ngủ đầy dằn vặt, An thức dậy muộn. Ánh nắng đã ngập tràn căn phòng. Điều đầu tiên anh nghĩ đến không phải là bữa sáng, mà là Lam. Anh tự hỏi liệu cô đã dậy chưa, và anh sẽ phải đối diện với cô như thế nào sau những khoảnh khắc căng thẳng đêm qua.

Anh tắm rửa, mặc quần áo gọn gàng rồi bước xuống lầu. Căn nhà yên ắng, chỉ có tiếng radio phát nhạc jazz du dương từ phòng khách. Lam đang ở đó.

Cô ngồi trên ghế sofa, tay cầm một cuốn sách, mắt đeo cặp kính gọng mỏng. Hôm nay cô mặc quần jeans xanh nhạt và chiếc áo len cashmere mỏng màu kem. Trang phục kín đáo, nhưng sự thanh lịch của nó càng làm nổi bật nét quyến rũ trưởng thành. Chiếc kính làm cô trông tri thức và khó gần hơn, một lớp rào cản tinh tế.

An hít một hơi sâu, tiến vào phòng khách.

"Chào buổi sáng, dì Lam."

Lam ngước lên, tháo kính ra. Đôi mắt cô ánh lên một tia sáng nhẹ, nhưng rồi nhanh chóng trở lại vẻ lịch sự, xa cách.

"Chào buổi sáng, An. Cháu ngủ có ngon không?"

"Vâng, cũng ổn ạ." An nói dối một cách vụng về.

"Cháu ăn sáng chưa? Dì vừa làm cà phê và một ít bánh mì nướng."

"Cháu chưa ạ. Cháu sẽ tự làm chút gì đó."

Lam đặt sách xuống. "Không cần làm đâu. Dì làm dư cho cháu rồi."

An cảm thấy tim mình hơi hẫng đi một nhịp. Sự chăm sóc chu đáo này lại khiến ranh giới trở nên mờ nhạt hơn. Nếu cô giữ thái độ lạnh lùng, có lẽ anh đã dễ dàng kiềm chế hơn.

Họ cùng bước vào bếp. Bữa sáng được dọn trên bàn đảo bếp: hai chiếc cốc cà phê, bánh mì nướng còn nóng hổi và một lọ mứt dâu tây. Bầu không khí dễ chịu hơn đêm qua, nhưng vẫn chứa đựng sự căng thẳng ngầm. Cả hai đều cố gắng giữ khoảng cách vật lý và nói chuyện về những chủ đề an toàn: thời tiết, kỳ thi của An, công việc của bố anh.

Khi Lam đưa tay ra lấy lọ mứt dâu tây, An cũng đồng thời đưa tay ra lấy chiếc dao phết bơ.

Bàn tay họ chạm nhau.

Không phải là một cái chạm hờ hững. Đầu ngón tay cái của An miết nhẹ vào mu bàn tay mềm mại, ấm áp của Lam. Mặc dù chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, nhưng nó đã tạo ra một luồng điện nhỏ chạy dọc cánh tay An.

Lam lập tức rụt tay lại như bị bỏng. Mắt cô mở lớn, một tia bối rối, thậm chí là hoảng hốt, lướt qua. Má cô thoáng hồng lên.

"Dì xin lỗi," Lam nói khẽ, gần như thì thầm. Giọng cô hơi run.

"Không... cháu mới là người xin lỗi," An đáp, anh cũng cảm thấy mặt mình nóng lên. Anh vội vã nắm chặt chiếc dao trong tay, cảm giác tê dại vẫn còn vương vấn trên ngón tay.

Sự va chạm này tuy vô tình, nhưng đã phá vỡ sự kiểm soát mà cả hai đã cố gắng duy trì. Nó nhắc nhở họ về sự tồn tại vật lý của đối phương, về sự hấp dẫn không lời đang chực chờ bùng phát.

Họ ngồi xuống ăn sáng. Sự im lặng trở nên nặng nề. An không dám nhìn thẳng vào Lam. Anh chỉ tập trung vào lát bánh mì trước mặt, cố gắng phân tích cảm giác vừa rồi. Ấm áp, mềm mại, và hoàn toàn cấm kỵ.

Lam uống một ngụm cà phê, cô cố gắng lấy lại sự bình tĩnh. "Tối nay dì định đi siêu thị. Cháu có muốn đi cùng không? Dì cần mua đồ ăn trưa cho hai người."

"Vâng, cháu đi cùng dì được ạ," An nhanh chóng trả lời. Anh biết việc đi cùng cô là nguy hiểm, nhưng anh không thể cưỡng lại mong muốn được ở gần cô, được quan sát cô.

Sau bữa sáng, Lam rửa bát. Cô vén tay áo len lên. An đứng bên cạnh, cố gắng giúp đỡ.

"Dì cứ để đó cho cháu rửa. Cháu quen làm việc này rồi."

"Không sao. Dì làm nhanh hơn," Lam từ chối nhẹ nhàng.

Họ đứng cạnh nhau bên bồn rửa chén. Mùi nước rửa chén thoang thoảng. An đứng sát ngay phía sau cô, có thể cảm nhận rõ ràng hơi ấm tỏa ra từ lưng Lam. Căn bếp trở nên quá nhỏ.

An đưa tay lên, định lấy chai nước rửa chén đặt trên kệ cao hơn. Lam cũng đồng thời vươn người.

Lần này không phải là chạm tay hờ hững. Cánh tay trần của An cọ nhẹ vào eo Lam.

Cả hai đều cứng đờ. Lam đang quay lưng lại với anh, nên cô không nhìn thấy biểu cảm của anh, nhưng An thấy rõ vai cô run nhẹ. Đây là lần tiếp xúc vật lý dài hơn, thân mật hơn.

"Dì cần cái này," An nói khẽ, tay nhanh chóng lấy chai nước rửa chén.

Lam không trả lời. Cô chỉ cúi gằm mặt xuống, tiếp tục rửa bát, dường như cố gắng xua đuổi sự bối rối bằng sự bận rộn.

An lùi lại một bước, cảm thấy ngực mình đập thình thịch. Da thịt cô mềm mại và ấm áp, một cảm giác mãnh liệt và gây nghiện. Anh biết, những va chạm này không hoàn toàn vô tình nữa. Lam không phản ứng mạnh mẽ, không quát mắng hay đẩy anh ra. Sự im lặng của cô là một sự chấp nhận ngầm, hay chỉ là sự ngại ngùng của một người phụ nữ trưởng thành?

Cả buổi sáng hôm đó, bầu không khí trong nhà dày đặc hơn. Lam trở về với cuốn sách của mình, nhưng cô không lật trang nào. An ngồi trong phòng khách, giả vờ xem TV, nhưng ánh mắt anh luôn lén lút hướng về phía cô.

Mỗi khi Lam đổi tư thế, vắt chéo chân, hoặc chỉnh lại mái tóc, An đều phải tự nhắc nhở bản thân hít thở sâu để kiềm chế sự kích thích. Anh nhận thấy Lam cũng không hoàn toàn thoải mái. Cô thường xuyên vuốt nhẹ tà áo, hoặc liếc nhìn anh một cách dè dặt, rồi lại vội vã quay đi.

Buổi tối, Lam gọi An đi siêu thị. Khoảnh khắc cô khóa cửa nhà, họ đứng sát nhau trong hành lang hẹp. An ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng trên tóc cô, một mùi hương chững chạc nhưng đầy bí ẩn.

Trong siêu thị, họ đi cạnh nhau. Lam chăm chú chọn lựa thực phẩm, An đẩy xe hàng. Lam cúi xuống chọn rau, chiếc áo len kéo căng. Lam lấy một hộp sữa chua ở kệ cao, An vô tình đứng quá gần, anh có thể cảm nhận được hơi thở của cô.

Trong một khoảnh khắc, Lam quay lại quá nhanh, xe hàng dừng lại đột ngột, và cô gần như ngã vào lòng anh.

An lập tức đưa tay ra, giữ lấy khuỷu tay cô để cô không bị ngã. Sự tiếp xúc lần này là chủ động, kéo dài và mang tính bảo vệ.

"Cẩn thận, dì Lam," An nói, giọng anh trầm hơn bình thường.

Lam tựa vào cánh tay anh trong tích tắc. Cô ngước lên nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn siêu thị. Sự hoảng hốt đã tan đi, thay vào đó là một vẻ gì đó khác: sự bối rối, sự rung động, và một tia phản chiếu của dục vọng tương tự như anh.

"Cảm ơn cháu, An," cô thì thầm. Cô vội vã đứng thẳng dậy, nhưng bàn tay cô đã siết nhẹ lên cánh tay anh trước khi buông ra.

Sự va chạm này không chỉ là một tai nạn. Nó là sự trao đổi năng lượng, một lời thách thức không lời rằng ranh giới đã trở nên quá mỏng manh. Cả hai đều biết rằng, chỉ cần một sai lầm nhỏ nữa, một khoảnh khắc yếu lòng nữa, thì bức tường đạo đức sẽ sụp đổ.

Khi trở về nhà, cả hai đều im lặng một cách khác thường. Họ đã vượt qua một ngưỡng cửa tâm lý. Bàn tay chạm nhau, cái chạm hông vô tình, và cái ôm ngắn ngủi trong siêu thị, tất cả đều là những dấu hiệu rõ ràng cho thấy sự cuốn hút cấm kỵ này đang trở thành một ngọn lửa thực sự.

Đêm đó, Lam và An đều trằn trọc. Họ không dám xuống bếp lấy nước hay ra ngoài. Cả hai đều sợ hãi, và cũng khao khát, một sự va chạm "vô tình" nữa.