MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLén Lút Với Dì GhẻChương 4: TIẾNG THỞ DỐC SAU CÁNH CỬA ĐÓNG HỜ

Lén Lút Với Dì Ghẻ

Chương 4: TIẾNG THỞ DỐC SAU CÁNH CỬA ĐÓNG HỜ

1,228 từ · ~7 phút đọc

Những ngày tiếp theo, Lam và An đều tự giác giữ một khoảng cách an toàn. Sự kiện ở siêu thị đã là một lời cảnh báo: họ không thể cứ tiếp tục sống lơ là trong cùng một không gian được. Bố An vẫn chưa có dấu hiệu trở về sớm, đẩy hai người vào tình thế phải thường xuyên đối mặt nhau.

An cố gắng dành nhiều thời gian hơn trong phòng, giả vờ học bài hoặc xem phim. Lam thì tập trung vào công việc của mình ở tầng dưới. Họ giao tiếp qua những tin nhắn ngắn gọn về bữa ăn hoặc việc nhà, tránh chạm mặt trực tiếp.

Tuy nhiên, sự xa cách vật lý lại càng làm tăng thêm sự căng thẳng về tâm lý. Sự cấm kỵ giống như một dây cung bị kéo căng đến cực điểm, chỉ chờ một lực tác động nhỏ để đứt tung.

Một buổi chiều, An đang xuống lầu tìm sách thì nghe thấy tiếng nhạc nhẹ nhàng phát ra từ phòng tập nhỏ ở cuối hành lang tầng một – căn phòng trước đây là phòng kho của bố anh, giờ đã được Lam cải tạo lại.

Tiếng nhạc êm dịu, nhưng xen lẫn trong đó là tiếng thở dốc nhẹ nhàng và đều đặn.

An bước chậm lại. Anh biết Lam đang tập yoga hoặc thiền. Anh vốn định đi thẳng ra ngoài, nhưng sự tò mò, cùng với những hình ảnh gợi cảm về cô trong đầu, đã thắng thế.

Anh rón rén bước tới gần cánh cửa. Cửa phòng tập được làm bằng gỗ nhẹ, không hoàn toàn khít, để lại một khe hở nhỏ. Một khe hở đủ để An có thể nhìn lén vào bên trong mà không bị phát hiện.

Tim anh đập nhanh một cách đáng sợ. Cảm giác tội lỗi trào dâng, nhưng anh không thể rời mắt khỏi khe cửa. Anh biết hành động này là sai trái, là xâm phạm riêng tư, nhưng dục vọng bị dồn nén đã biến thành sự thúc đẩy không thể cưỡng lại.

Anh hé mắt nhìn qua khe hở đó.

Ánh sáng vàng dịu trong phòng. Lam đang ở giữa căn phòng, trên tấm thảm tập. Cô không mặc đồ yoga chuyên dụng, mà chỉ là một chiếc áo ba lỗ cotton trắng rộng rãi, đã thấm đẫm mồ hôi, và một chiếc quần short tập gym ôm sát màu xám than.

Mái tóc cô ướt đẫm, bết vào trán và gáy, chứng tỏ cô đã tập luyện cường độ cao. Chiếc áo ba lỗ, vì thấm mồ hôi, đã dính sát vào da thịt cô, gần như trong suốt.

Lam đang thực hiện một tư thế xoạc chân nâng cao, cơ thể cô uốn dẻo, hoàn toàn tập trung.

An gần như nín thở.

Anh thấy rõ ràng sự co dãn của các cơ bắp tinh tế nơi bắp chân và đùi cô, được bao bọc bởi lớp vải co giãn ôm sát. Mỗi khi cô thở ra, chiếc áo lại hé lộ đường nét mềm mại của vòng một. Tiếng thở dốc của cô, đều đặn và có nhịp điệu, như một âm thanh kích thích mạnh mẽ nhất.

An cảm thấy cổ họng khô khốc. Anh đưa tay lên, cố gắng che miệng để không phát ra tiếng động. Toàn thân anh căng cứng, vừa hồi hộp sợ bị phát hiện, vừa bị kích thích đến cực độ.

Lam chuyển sang một tư thế nằm ngửa, chân giơ cao, tập trung vào cơ bụng. Tư thế này khiến đường cong nơi hông và eo cô càng trở nên rõ ràng. Mồ hôi lấp lánh trên da cô dưới ánh đèn.

Đối với An, đây không còn là việc tập thể dục nữa. Đây là một màn trình diễn riêng tư, không lời, đầy gợi cảm. Lam hoàn toàn vô tư, cô không hề biết rằng mọi động tác, mọi tiếng thở dốc của cô đang bị một đôi mắt háu đói nuốt chửng.

An cảm thấy tội lỗi dâng lên ngập tràn. Anh là cháu trai cô, đang rình mò dì ghẻ mình. Nhưng anh không thể dừng lại. Dục vọng cấm kỵ quá mạnh mẽ, quá ngọt ngào.

Anh tập trung vào chi tiết: chiếc áo thấm mồ hôi, những đường cong đang vận động, sự mệt mỏi đầy quyến rũ trên gương mặt Lam. Anh thấy cô đưa tay lên cổ, lau mồ hôi. Động tác vô tình kéo căng cơ thể, khiến anh phải đấu tranh mãnh liệt để không phát ra tiếng động nào.

Khoảng 5 phút trôi qua như 5 tiếng đồng hồ. Cuối cùng, Lam kết thúc bài tập. Cô nằm yên trên thảm vài giây, lấy lại hơi thở. Tiếng thở dốc chậm rãi và sâu hơn, như sự mãn nguyện sau một nỗ lực lớn.

Sau đó, cô ngồi dậy, vươn vai. Áo cô hơi rộng ở cổ, trong một khoảnh khắc chớp nhoáng, An có thể thấy được một góc nhỏ của xương quai xanh và bờ vai trần.

Lam cầm lấy chai nước, uống một ngụm dài. Rồi cô quay người, đi về phía cánh cửa.

An giật mình. Anh lập tức lùi lại, quay lưng đi và bước nhanh lên cầu thang, giả vờ như anh đang vội vã đi lên phòng. Anh chỉ vừa kịp bước lên bậc thứ ba thì cánh cửa phòng tập mở ra.

Lam bước ra, tay cầm chiếc khăn tắm nhỏ. Cô nhìn thấy An đang đứng trên cầu thang.

"An? Cháu đi đâu vậy?" Giọng cô vẫn còn hơi hụt hơi vì vừa tập xong.

An quay lại. Anh cố gắng giữ gương mặt bình thản nhất có thể. "À, cháu quên cái sạc điện thoại trên phòng. Cháu vừa xuống dưới lấy nước. Cháu đi lên ngay đây ạ."

"Ừm." Lam không nghi ngờ gì. Cô mỉm cười nhẹ. Gương mặt cô ửng hồng vì tập luyện, mồ hôi vẫn lấm tấm trên trán, khiến cô trông càng trẻ trung và khỏe khoắn.

An cảm thấy như mình vừa thoát chết. Anh bước nhanh lên lầu, không dám nán lại dù chỉ một giây.

Khi trở về phòng, anh đóng sập cửa lại. Anh đứng dựa vào cửa, hai tay chống gối, thở dốc không kém gì Lam.

Anh đã làm gì? Anh đã rình mò dì ghẻ mình. Cảm giác tội lỗi như một tảng đá đè nặng lên ngực, nhưng nó lại đi kèm với một cảm giác kích thích mãnh liệt, một sự thỏa mãn cấm kỵ.

Hình ảnh Lam trong chiếc quần short ôm sát, chiếc áo thấm đẫm mồ hôi, và tiếng thở dốc đều đặn đó lặp đi lặp lại trong đầu An. Anh chạm tay lên má, chúng nóng ran. Cơ thể anh phản ứng một cách mạnh mẽ, không thể kiểm soát.

Anh lao vào phòng tắm, bật vòi hoa sen lạnh. Lần này, nước lạnh không đủ để làm dịu ngọn lửa trong anh. Anh đã chứng kiến một phần riêng tư nhất, bộc lộ nhất của Lam.

"Đây là giới hạn cuối cùng," anh tự nhủ thầm. "Mình không thể làm điều này nữa."

Nhưng anh biết, một phần đen tối trong anh đang khao khát được nhìn thấy cô một lần nữa, được chạm vào ranh giới cấm kỵ thêm một lần nữa. Mối quan hệ giữa họ, dù không có lời, đã chuyển từ sự cuốn hút im lặng sang trò chơi rình rập đầy nguy hiểm.