Sau khoảnh khắc nhìn lén đầy tội lỗi và kích thích, An phải cố gắng tránh mặt Lam suốt phần còn lại của buổi chiều. Anh cảm thấy như mình mang theo một bí mật đen tối, và chỉ cần Lam nhìn vào mắt anh, cô sẽ đọc được tất cả những suy nghĩ bạo dạn mà anh vừa có.
Khoảng 7 giờ tối, An nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng đi vào phòng tắm chung của tầng hai. Phòng tắm đó nằm ngay đối diện phòng anh. An biết đó là Lam. Cô đang đi tắm sau buổi tập luyện.
Anh không cố ý nghe ngóng, nhưng mọi âm thanh đều trở nên sắc nét một cách khó chịu: tiếng vặn nước, tiếng vòi sen bật lên, và rồi sự im lặng – một sự im lặng đầy hình ảnh. Anh cố gắng đọc sách, nhưng tâm trí anh hoàn toàn bị đóng đinh vào bức tường ngăn cách giữa anh và Lam.
Nửa giờ sau, tiếng nước tắt. An nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở ra. Anh lập tức cúi gằm mặt xuống cuốn sách, giả vờ tập trung.
Anh nghe thấy tiếng chân trần của Lam đi qua hành lang, và tiếng cánh cửa phòng ngủ cô khép lại.
An chờ thêm vài phút, cố gắng để nhịp tim mình ổn định trở lại. Dục vọng và sự tò mò lại dâng lên, nhưng lần này là một sự thôi thúc tinh tế hơn. Anh quyết định đi tắm.
Bước vào phòng tắm, An cảm nhận được một luồng hơi nóng ẩm bao phủ lấy anh. Căn phòng vẫn còn đọng lại hơi nước, kính gương mờ đi.
Điều khiến anh gần như nghẹt thở không phải là hơi nóng, mà là hương thơm dịu dàng, nồng nàn còn vương lại trong không khí.
Đó là một sự pha trộn tinh tế của sữa tắm hương hoa cỏ nhẹ nhàng, hòa quyện với mùi dầu gội đầu anh đã ngửi thấy tối qua, và một chút gì đó rất Lam – mùi da thịt ấm áp, sạch sẽ. Hương thơm đó không hề xâm lấn, nhưng lại bao phủ lấy toàn bộ không gian hẹp.
An hít một hơi thật sâu. Mùi hương này như một sợi dây vô hình kéo anh lại gần Lam hơn bất cứ sự va chạm vật lý nào. Nó mời gọi sự tưởng tượng, kích thích khứu giác một cách mãnh liệt.
Anh chạm vào bồn rửa mặt. Khăn mặt của cô treo ngay cạnh khăn anh. Anh nhìn vào nó. Vẫn còn hơi ẩm, có lẽ cô vừa dùng nó để lau mặt.
An đưa tay lên, chạm nhẹ vào chiếc khăn. Cảm giác vải mềm mại dưới đầu ngón tay anh, vẫn còn lưu lại một chút hơi ấm cơ thể cô, khiến anh cảm thấy như đang chạm vào chính cô. Sự cấm kỵ lại biến thành một sự thỏa mãn lén lút, ngọt ngào.
Anh rụt tay lại, tự thấy hành động của mình thật đáng xấu hổ, thật điên rồ. Anh đang làm gì thế này? Cô là vợ của bố anh!
An bước vào phòng tắm đứng dưới vòi sen. Anh cố tình dùng loại sữa tắm của mình, mạnh mẽ và nam tính, để cố gắng át đi mùi hương của cô. Nhưng vô ích. Dù nước có chảy xiết đến đâu, hương thơm của Lam vẫn lẩn quất, dịu dàng và dai dẳng.
Trong đầu anh, Lam lại xuất hiện: trong chiếc áo choàng lụa, trong bộ đồ tập ướt mồ hôi, và giờ là hình ảnh cô đứng dưới vòi sen, nước chảy dọc theo cơ thể.
An nhắm mắt lại. Anh cảm thấy mình đang bị đẩy đến bờ vực. Mùi hương cá nhân này là một sự riêng tư tuyệt đối, và việc anh cố ý hít hà, cố ý cảm nhận nó, là sự vi phạm ranh giới tinh thần một cách tàn nhẫn.
Sau khi tắm xong, anh nhanh chóng lau khô người và rời khỏi phòng tắm. Anh không muốn nán lại thêm một giây nào nữa.
Khi anh đi ngang qua cửa phòng Lam, cửa đã đóng. Nhưng anh vẫn cảm thấy dường như mùi hương của cô đang phảng phất qua khe cửa, như một lời mời gọi thầm lặng.
An về phòng mình. Anh cố gắng mở cửa sổ, để không khí trong lành tràn vào. Anh mặc áo phông và quần short ngủ, cảm thấy mệt mỏi và kiệt sức vì cuộc chiến tâm lý này.
Tối đó, Lam và An lại cùng nhau ăn tối. Lam đã trang điểm nhẹ nhàng, mái tóc đã được sấy khô và thả tự nhiên. Cô trông xinh đẹp, bình tĩnh, như thể không hề có sự căng thẳng cấm kỵ nào đang diễn ra giữa họ.
"Hôm nay cháu học được gì rồi?" Lam hỏi, cố gắng bắt chuyện.
"À, cháu... cháu đang ôn lại chút kiến thức năm trước." An nói, cố gắng tỏ ra thản nhiên. Anh không dám kể về việc anh đã lén lút nhìn cô tập luyện, hay việc anh đã bị tra tấn bởi mùi hương của cô trong phòng tắm.
"Vậy sao? Dì thấy cháu có vẻ... hơi căng thẳng," Lam nhận xét, ánh mắt cô dò xét.
An giật mình. "Không, cháu không sao. Chắc là do cháu hơi mệt vì chuyển chỗ ở thôi."
Lam không nói gì thêm. Cô chỉ khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn lấp lánh sự nghi ngờ. An biết, Lam là người nhạy cảm và tinh ý. Cô cảm nhận được sự khác lạ trong anh, sự ngượng ngùng và vội vã.
Khi ăn xong, Lam đứng dậy. "Dì sẽ xem tin tức một lát ở phòng khách. Cháu có muốn xem cùng không?"
Đây là lời mời đầu tiên của Lam. Một lời mời đơn giản, nhưng lại mang một ý nghĩa đặc biệt sau những ngày giữ khoảng cách.
An đấu tranh trong lòng. Đây là cơ hội để anh làm lành, để chứng tỏ sự trong sáng, hay là một cạm bẫy?
"Vâng... cháu có thể xem cùng dì một lát được không ạ?" An trả lời, giọng anh hơi run.
"Tất nhiên rồi," Lam mỉm cười. Nụ cười đó có một chút ấm áp, nhưng cũng ẩn chứa sự thách thức.
Họ cùng nhau bước ra phòng khách. Ánh đèn chỉ để ở mức tối thiểu, tạo ra một không gian gần gũi, riêng tư. Màn hình TV phản chiếu ánh sáng mờ ảo lên gương mặt họ.
An ngồi trên chiếc ghế sofa cách Lam một khoảng an toàn. Nhưng anh biết, khoảng cách đó chỉ là hình thức. Trong tâm trí anh, Lam đang ở rất gần. Và anh biết, buổi tối này, bầu không khí căng thẳng sẽ lại được thiết lập, chuẩn bị cho một sự va chạm mới, một ranh giới mới bị thử thách.