Mỹ Kỳ đặt chiếc vali màu xám nhạt xuống sàn gỗ lạnh lẽo, tiếng động nhỏ xé tan sự tĩnh lặng vốn có của căn nhà. Cô hít một hơi sâu, mùi hương gỗ đàn hương và nước hoa unisex đắt tiền – mùi hương điển hình của Thịnh Khôi – xộc vào mũi, vừa xa lạ lại vừa thân thuộc một cách kỳ quái.
Căn nhà này là của chị cô, Thanh Trúc, và anh rể cô. Đây sẽ là nơi cô tá túc trong thời gian tìm việc, một sự sắp xếp cần thiết nhưng cũng đầy gượng gạo.
“Kỳ đến rồi à? Sao không gọi chị ra giúp?”
Thanh Trúc, chị gái cô, xuất hiện với nụ cười rạng rỡ thường thấy, nhưng đôi mắt hơi mệt mỏi vì công việc. Chị nhanh chóng kéo Kỳ vào lòng, sự ấm áp quen thuộc giúp Kỳ trấn tĩnh.
“Em tự mang vào được mà, chị bận rộn cả ngày rồi.” Kỳ nói khẽ, cố gắng tỏ ra thoải mái nhất có thể.
Khi hai chị em đang trò chuyện ở tiền sảnh, cánh cửa phòng làm việc ở cuối hành lang mở ra. Thịnh Khôi bước ra.
Anh vẫn như mọi khi: áo sơ mi trắng được là phẳng tuyệt đối, ống tay áo xắn gọn gàng để lộ cổ tay vững chãi và chiếc đồng hồ đơn giản. Vẻ ngoài điềm tĩnh ấy luôn tạo ra một bức tường vô hình ngăn cách anh với thế giới.
"Kỳ đến rồi à," Khôi cất tiếng. Giọng anh trầm ấm, mang theo chút âm hưởng lạnh lùng của người ít nói. "Chào mừng em."
Kỳ ngẩng lên. Cô đã không gặp anh kể từ lễ tốt nghiệp của mình, nhưng cảm giác ngột ngạt khi đối diện với anh vẫn y nguyên. Giữa hai người họ, sự khách sáo luôn dày đặc hơn cả tình thân.
"Chào anh rể," Kỳ đáp lại, nụ cười hơi cứng.
Khôi tiến lại gần, chỉ dừng cách Kỳ hai bước chân. Trong khoảnh khắc đó, Thanh Trúc đang quay lưng sắp xếp đồ đạc, và không gian như bị kéo giãn. Ánh mắt Khôi lướt qua gương mặt Kỳ, dừng lại rất nhanh ở đôi môi cô. Đó không phải là ánh nhìn của anh rể dành cho em vợ; đó là sự quan sát thầm kín, nhanh như một tia chớp nhưng đủ để đốt cháy sự bình tĩnh của Kỳ.
Cô gần như cảm nhận được hơi nóng từ tầm mắt anh. Ngay lập tức, một cảm giác lén lút và tội lỗi vô cớ dâng lên trong lòng Kỳ. Cô cúi đầu né tránh, cố gắng tập trung vào chiếc vali.
"Phòng em đã được dọn dẹp sạch sẽ, ở cuối hành lang bên phải," Khôi nói, giọng điệu trở lại bình thường, lạnh nhạt. Anh đưa tay chỉnh lại cổ áo, hành động vô tình này càng làm tăng thêm vẻ cấm đoán và nguy hiểm của anh.
"Cảm ơn anh."
Khi Khôi rời đi, quay trở lại căn phòng của riêng mình, Kỳ mới dám thở phào nhẹ nhõm. Cô tự nhủ, cô chỉ là một người khách tạm trú. Khôi là chồng của chị cô. Cô phải giữ giới hạn tuyệt đối.
Nhưng khi tay cô chạm vào chiếc tay nắm cửa phòng mình, cô vẫn không thể ngăn được mình liếc nhìn về phía căn phòng làm việc của anh. Cánh cửa đã đóng, nhưng mùi hương gỗ đàn hương vẫn vương vấn, như một lời ám thị rằng sự căng thẳng và cấm kỵ giữa họ mới chỉ bắt đầu.
Tối đó, sau khi ăn cơm, Kỳ nằm trong căn phòng xa lạ. Căn phòng yên tĩnh đến mức cô có thể nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi của Khôi đang đi lại đâu đó trong nhà.
Mỹ Kỳ nhắm mắt lại. Cô biết, trong sáu tháng sắp tới, cô sẽ phải sống dưới cùng một mái nhà với người đàn ông mà cô cấm mình được nghĩ đến.