Tuần đầu tiên trôi qua trong bầu không khí xã giao lịch sự. Mỹ Kỳ cố gắng trở nên vô hình nhất có thể. Cô dậy sớm, làm việc riêng trong phòng, và chỉ xuất hiện khi cần thiết. Cô ăn cơm cùng vợ chồng Khôi và Trúc, nhưng những bữa tối luôn diễn ra với tốc độ nhanh chóng và những câu chuyện phiếm về công việc của Trúc.
Chính sự xa cách có tổ chức này lại khiến Kỳ nhận ra một điều: cuộc hôn nhân của chị gái cô, nhìn từ ngoài vào, thật sự lạnh lẽo.
Tối thứ Bảy. Trúc phải tham dự một buổi tiệc xã giao quan trọng. Cô mặc một chiếc đầm đen sang trọng, hôn nhẹ lên má Khôi và dặn dò: “Em về muộn đấy, anh cứ ngủ trước nhé.”
Khôi chỉ đáp lại bằng một cái gật đầu nhỏ. Không có sự lưu luyến, không có một cái ôm giữ lại nào.
Sau khi Trúc rời đi, căn nhà lập tức rơi vào sự tĩnh mịch, chỉ còn lại Khôi và Kỳ. Kỳ đang ngồi ở ghế sofa, cố gắng tập trung vào cuốn sách. Khôi ngồi đối diện, trên chiếc ghế bành da, chăm chú vào máy tính bảng. Cả hai đều có việc riêng, nhưng sự căng thẳng vô hình bao trùm căn phòng.
Kỳ ngước lên nhìn Khôi. Ánh đèn vàng dịu hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật đường nét xương hàm sắc cạnh và đôi mắt sâu, đượm vẻ mệt mỏi không rõ nguyên nhân. Anh nhìn cô đơn một cách lạ lùng, dù đang ngồi giữa căn nhà ấm cúng và tiện nghi.
Kỳ nhớ lại những lần chị cô, Thanh Trúc, say sưa kể về những hợp đồng, những buổi hội thảo. Trúc yêu công việc hơn bất cứ điều gì. Và có lẽ, cả hai đã quen với việc sống song song chứ không phải đồng hành.
"Anh rể..." Kỳ lên tiếng, giọng cô nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió ngoài cửa sổ nuốt chửng.
Khôi ngẩng đầu. "Sao?"
"Anh không đi cùng chị Trúc à?"
Ánh mắt Khôi thoáng qua vẻ buồn bã khó nắm bắt. Anh lắc đầu, tay vẫn giữ chặt chiếc máy tính bảng.
"Anh không thích những chỗ đông người. Hơn nữa, những mối quan hệ đó là của Trúc, không phải của anh." Khôi trả lời rất thẳng thắn, không hề che giấu.
Kỳ cảm thấy một luồng thương cảm đột ngột dâng lên. Cô biết rằng, đối với Khôi, dù có thành công đến đâu, anh vẫn đang ở trong căn nhà này một mình.
"Em xin lỗi," Kỳ nói, không rõ mình đang xin lỗi vì đã hỏi hay vì đã nhìn thấy sự thật đó.
Khôi mỉm cười nhạt, nụ cười hiếm hoi và thoáng qua. "Không sao. Em cũng không cần phải cảm thấy khó xử."
Câu nói của anh, dường như có ý trấn an cô, lại vô tình mở ra một lối đi nhỏ giữa hai người. Anh chấp nhận sự tồn tại của cô trong sự cô đơn của anh.
Kỳ quay lại với cuốn sách, nhưng những dòng chữ đã trở nên mờ nhạt. Cô không còn cảm thấy mình là người dư thừa nữa; cô cảm thấy mình là người duy nhất chứng kiến và thấu hiểu sự trống rỗng của anh rể.
Mãi sau này, Kỳ nhận ra rằng chính khoảnh khắc cô nhận ra sự cô đơn của Khôi, khoảng cách đạo đức giữa họ đã bắt đầu rạn nứt. Sự thương cảm chính là ngọn lửa âm ỉ đầu tiên châm ngòi cho mối quan hệ cấm kỵ và đầy tội lỗi này.