Sáng sớm thứ Hai, căn nhà vốn im ắng lại càng yên tĩnh hơn. Thanh Trúc đã rời đi từ rất sớm để bay vào Đà Nẵng xử lý một dự án gấp. Căn bếp chỉ còn lại Mỹ Kỳ và Thịnh Khôi.
Khôi đang đứng quay lưng lại phía cô, tay pha cà phê. Kỳ vừa rót nước cam vừa cố gắng giữ khoảng cách. Sự hiện diện của anh, trong không gian chỉ có hai người, giờ đây mang theo một áp lực vô hình.
Anh mặc một chiếc quần tây sẫm màu, còn phần trên chỉ là một chiếc áo thun mỏng, cũ kỹ hơn hẳn những chiếc áo sơ mi chỉnh tề anh thường mặc. Chiếc áo thun này dường như quá rộng, để lộ một phần xương đòn và đường cong cơ bắp ở bả vai khi anh vươn tay. Mùi cà phê thơm lừng, nhưng lại bị lấn át bởi mùi hương đặc trưng của anh.
Kỳ vô tình làm rơi chiếc cốc thủy tinh, tạo ra một tiếng va chạm choang nhỏ nhưng đủ mạnh để Khôi giật mình quay lại.
“Em có sao không?” Khôi hỏi, giọng anh trầm hẳn xuống vì lo lắng.
Kỳ cúi xuống vội vàng nhặt mảnh vỡ, tay cô run rẩy. “Em không sao, em xin lỗi.”
Khôi bước nhanh lại gần, tay anh đưa ra, ngăn cô chạm vào những mảnh vỡ nguy hiểm. Khoảnh khắc anh cúi xuống, khoảng cách giữa mặt anh và vai cô chỉ còn vài phân. Hơi thở ấm nóng của anh phả vào gáy Kỳ, khiến toàn thân cô như bị dòng điện chạy qua.
"Để anh làm," anh nói, giọng gần gũi và trầm khàn hơn bình thường.
Kỳ đứng thẳng dậy, lùi về phía sau một bước, cố gắng duy trì sự tỉnh táo. Cô nhìn thẳng vào ánh mắt anh. Đôi mắt ấy, luôn điềm tĩnh và xa cách, giờ đây ánh lên một tia sắc bén không rõ ràng, như thể anh cũng đang nhận ra sự gần gũi quá mức này.
Sau khi dọn dẹp xong, Khôi trở lại quầy pha cà phê. Anh đứng yên một lúc, rồi đột nhiên cởi chiếc áo thun cũ kỹ ra, ném vào giỏ đồ.
Khôi hoàn toàn trần nửa trên.
Kỳ đứng sững lại. Cô không thể rời mắt khỏi tấm lưng rộng, săn chắc và những đường cơ rắn rỏi của anh – những thứ luôn bị che giấu kỹ dưới lớp áo sơ mi. Ánh đèn bếp chiếu rõ làn da màu đồng, nổi bật những giọt mồ hôi li ti do nhiệt độ trong bếp.
Đây là Thịnh Khôi ở trạng thái riêng tư và thô ráp nhất mà cô từng thấy.
Kỳ vội quay mặt đi, má nóng ran. Cô cảm thấy cám dỗ mãnh liệt, một ham muốn tội lỗi được nhìn lâu hơn.
Anh lấy ra một chiếc áo sơ mi trắng tinh từ tủ, lững thững mặc vào. Từng động tác cài nút áo chậm rãi, dứt khoát của anh lại gợi cảm hơn bất cứ hành động phô trương nào. Chiếc áo trắng mới lại, giờ đây, không còn là biểu tượng của sự chuyên nghiệp, mà là một lớp vỏ bọc che giấu một sự thật khao khát và mãnh liệt hơn bên trong.
"Em uống xong chưa?" Khôi hỏi, hoàn toàn bình tĩnh, như thể anh không hề nhận ra sự bối rối của cô.
"Dạ... rồi. Em lên phòng đây," Kỳ lắp bắp.
Cô vội vã rời khỏi bếp, mang theo hình ảnh tấm lưng trần của anh và cảm giác nóng bỏng nơi gáy mình. Khi cánh cửa phòng đóng lại, Kỳ dựa lưng vào đó, hít thở sâu.
Cô biết rõ, từ giây phút này trở đi, Khôi không còn đơn thuần là 'anh rể' nữa. Anh đã trở thành một ám ảnh thể xác cấm kỵ trong tâm trí cô.