Bảy giờ tối. Thanh Trúc vẫn đang ở Đà Nẵng. Suốt mấy ngày qua, Mỹ Kỳ và Thịnh Khôi chỉ ăn cơm cùng nhau. Bữa tối, lẽ ra phải là khoảnh khắc giao tiếp và thư giãn, lại trở thành một lễ nghi căng thẳng.
Bàn ăn tối được sắp đặt cho hai người. Ánh đèn chùm phía trên rọi sáng rực rỡ, nhưng không thể xua đi bầu không khí ngột ngạt giữa họ.
Khôi, như thường lệ, luôn là người im lặng. Anh ăn chậm rãi, tập trung, không hề ngẩng đầu lên. Kỳ cũng cố gắng bắt chước sự tĩnh lặng ấy, nhưng cô cảm thấy mọi giác quan của mình đều hướng về phía anh. Cô có thể nghe rõ tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ, tiếng anh hít thở nhẹ nhàng, và thậm chí là tiếng nhai chậm rãi của anh.
Kỳ cố tìm chủ đề: "Công việc ở công ty anh có bận không?"
Khôi đặt dĩa xuống, ngẩng lên nhìn cô. Ánh mắt anh lúc này không còn sự sắc bén của buổi sáng, mà là vẻ trầm tĩnh và kiểm soát thường thấy.
"Không bận lắm. Chủ yếu là công việc thiết kế sắp tới."
"À, em thấy anh có một bản vẽ kiến trúc rất lạ, có vẻ là dự án resort?" Kỳ hỏi, cố gắng tạo ra một cuộc đối thoại chuyên môn vô hại.
"Ừ. Là một dự án nghỉ dưỡng ở đảo. Khách hàng yêu cầu thiết kế phải tạo ra sự cô lập tuyệt đối, nơi con người có thể hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới bên ngoài." Khôi trả lời, giọng anh hơi thả lỏng hơn.
Kỳ nhấp một ngụm nước. Cô chợt nhận ra, căn nhà này cũng giống như dự án đó: một nơi sang trọng, tiện nghi, nhưng lại tạo ra sự cô lập và xa cách hoàn toàn giữa những người sống trong đó.
"Nghe thú vị thật," Kỳ nói. "Một nơi cô lập, chỉ có anh và thiên nhiên... Anh có thích ở một mình không?"
Câu hỏi của Kỳ chạm đến một chủ đề cấm kỵ hơn cả mối quan hệ của họ: sự cô đơn của Khôi.
Khôi im lặng một lúc lâu. Anh không trả lời trực tiếp. Anh chỉ đưa tay qua chiếc bàn rộng, lấy chiếc bình nước gần Kỳ hơn. Khoảnh khắc bàn tay anh lướt qua khoảng không gần tay cô, một sự nhạy cảm lạ thường xảy ra. Chỉ là một động tác rất đỗi bình thường, nhưng Kỳ cảm thấy như thể làn da cô đang bị thiêu đốt.
Khôi rót nước, rồi chậm rãi nói: "Thích hay không thích, đôi khi không quan trọng. Quan trọng là... quen thuộc."
Từ 'quen thuộc' của anh vang lên thật buồn bã. Kỳ nhìn thấy sự trống rỗng mà anh luôn cố gắng che giấu dưới vẻ ngoài hoàn hảo.
"Anh rể..." Kỳ vô thức gọi. Cô muốn nói gì đó để an ủi, để lấp đầy khoảng trống đó, nhưng lại không biết phải làm sao.
Khôi không nhìn cô. Anh lại tập trung vào bữa ăn. Tuy nhiên, Kỳ nhận thấy, anh đã ăn ít hơn.
Sau bữa ăn, khi Khôi đứng dậy thu dọn đĩa của mình, anh lại dừng lại trước đĩa của Kỳ. Anh cúi người, cầm đĩa của cô lên. Khoảnh khắc anh đứng quá gần, ánh mắt anh lướt qua vai cô, tạo ra một lời hứa thầm lặng về sự thân mật bị đè nén.
Anh nói nhỏ: "Cảm ơn em đã ở đây, Kỳ."
Câu nói này, không phải của anh rể với em vợ, mà là của một người đàn ông cô đơn đang bày tỏ sự nhượng bộ với một người duy nhất thấu hiểu anh ta.
Kỳ chỉ biết gật đầu, trái tim đập nhanh và mạnh. Cô biết, qua những bữa ăn không lời này, qua những cái chạm vật lý vô tình và sự đồng điệu tinh thần đang lớn dần, họ đã tạo ra một mối liên kết thầm kín mà Thanh Trúc không bao giờ có thể xen vào được.