MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLén Lút Với Em VợChương 5

Lén Lút Với Em Vợ

Chương 5

661 từ · ~4 phút đọc

Đã hơn mười hai giờ đêm.

Mỹ Kỳ không ngủ được. Nỗi bồn chồn khó tả từ bữa tối, cộng thêm sự ám ảnh về ánh mắt và lời nói của Thịnh Khôi, khiến cô trằn trọc. Hơn nữa, cô cảm thấy hơi đau đầu.

Cô quyết định xuống bếp tìm một viên thuốc giảm đau và một cốc nước ấm.

Bước chân cô nhẹ nhàng trên sàn gỗ, cẩn thận để không tạo ra tiếng động. Ánh sáng từ phòng khách đã tắt, chỉ còn ánh đèn mờ ảo từ bếp và hành lang. Cả căn nhà chìm trong một sự tĩnh lặng gợi cảm và riêng tư.

Khi Kỳ vừa bước vào bếp, cô dừng lại abrupt. Thịnh Khôi đang đứng đó.

Anh đứng tựa vào quầy bếp, tay cầm một chiếc cốc. Anh vẫn chưa ngủ, và có vẻ như cũng vừa mới từ phòng ra. Anh mặc một chiếc áo choàng tắm bằng lụa màu than chì, thắt hờ hững. Dù chiếc áo kín đáo, nó vẫn tô đậm sự thân mật của bối cảnh đêm khuya.

"Kỳ?" Khôi hơi ngạc nhiên. Giọng anh trầm và khàn hơn hẳn so với ban ngày, như thể anh vừa thức giấc.

"Em xin lỗi, em làm anh giật mình à?" Kỳ lắp bắp. "Em... em xuống lấy thuốc thôi."

"Không sao." Khôi nhẹ nhàng. Anh bước lại gần chiếc tủ thuốc, mở ra. "Em bị đau đầu à?"

Sự quan tâm bất chợt này, trong không gian riêng tư của đêm khuya, mang lại cho Kỳ một cảm giác choáng ngợp.

"Vâng, một chút."

Khôi lấy ra một vỉ thuốc, rút một viên, rồi đưa cho cô cùng chiếc cốc anh đang cầm.

"Uống đi."

Kỳ nhận chiếc cốc. Hơi ấm từ thành cốc truyền sang lòng bàn tay cô. Đó không phải là nước lạnh, mà là một loại trà thảo mộc thoang thoảng hương gừng. Có vẻ như anh cũng không ngủ được và đang tự pha cho mình.

Khi tay họ chạm nhau thoáng qua, sự tĩnh lặng của đêm khuya đột ngột bị phá vỡ bởi nhịp tim đập lỗi nhịp của cả hai.

Kỳ uống thuốc và trà. Cô cảm thấy cơn đau đầu dịu đi một chút, nhưng sự căng thẳng lại tăng lên gấp bội.

"Cảm ơn anh rể," cô thì thầm.

Khôi không trả lời ngay. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt anh đen và sâu trong ánh sáng mờ ảo. Ánh nhìn ấy dường như muốn xuyên thấu cô, muốn khám phá những điều cô đang cố gắng che giấu.

"Trà này... nó giúp ngủ ngon," Khôi nói, giọng anh gần gũi đến mức Kỳ cảm thấy anh đang nói thì thầm bên tai cô. "Nếu em vẫn không ngủ được... cứ ra đây."

"Ra đây" – chỉ hai từ đơn giản, nhưng lại mang một sự ám thị mạnh mẽ về sự đồng hành và lối thoát bí mật khỏi sự cô đơn.

Kỳ biết anh không hề có ý đồ gì quá đáng hơn là một lời mời uống trà, nhưng sự gợi cảm của tình huống này là không thể chối cãi. Anh, trong chiếc áo choàng lụa, và cô, trong bộ đồ ngủ mỏng manh, đứng cạnh nhau trong bóng tối, chia sẻ một bí mật nhỏ về chứng mất ngủ.

"Em... em sẽ cố ngủ. Chúc anh ngủ ngon," Kỳ nói, quay lưng đi một cách vội vã.

Khi cô bước lên cầu thang, cô có thể cảm nhận được ánh mắt anh vẫn dõi theo mình. Sự gần gũi vô hại này, sự chăm sóc vô tình này, đã trở thành một lời hứa không tên và một cơn nghiện mới.

Mỹ Kỳ trở về phòng, nhưng cô không thể ngủ được nữa. Hơi ấm của chiếc cốc trà vẫn còn trên tay cô, và mùi hương của Khôi – mùi gỗ đàn hương hòa quyện với mùi trà gừng – đã trở thành một dấu ấn khó phai. Cô biết, đêm nay, họ đã bước thêm một bước nguy hiểm nữa qua ranh giới.