MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLén Lút Với Em VợChương 12

Lén Lút Với Em Vợ

Chương 12

730 từ · ~4 phút đọc

Đêm đầu tiên ở Vũng Tàu bao trùm căn phòng khách sạn bằng sự tĩnh lặng nguy hiểm.

Sau khi làm việc xong, Thịnh Khôi đi tắm trước. Mỹ Kỳ nằm trên giường, cố gắng xem TV để phân tán sự chú ý. Nhưng cô không thể tập trung. Tiếng nước chảy róc rách từ phòng tắm mang theo một sự ám ảnh thể xác không thể chối từ. Cô tưởng tượng hình ảnh anh đứng dưới vòi sen, và khuôn mặt cô lại nóng ran.

Khi Khôi bước ra, căn phòng bỗng trở nên nhỏ bé hơn. Anh chỉ mặc chiếc quần ngủ, để lộ nửa thân trên trần trụi và săn chắc. Mái tóc anh còn ẩm, vài giọt nước đọng lại trên vai và ngực. Anh phớt lờ sự hiện diện của Kỳ, đi thẳng đến chiếc bàn nhỏ để lấy cốc nước.

"Em có muốn uống gì không?" Khôi hỏi, giọng anh hoàn toàn bình tĩnh, nhưng chính sự bình tĩnh ấy lại là sự thách thức lớn nhất.

Kỳ quay mặt đi, nhìn thẳng vào bức tường. "Dạ thôi, em không cần."

Khôi trở lại giường, bật đèn ngủ nhỏ, và bắt đầu đọc sách. Anh nằm nghiêng, lưng quay về phía Kỳ. Dù lưng anh quay lại, nhưng sự hiện diện mạnh mẽ của anh vẫn lan tỏa khắp căn phòng, kéo căng từng sợi dây thần kinh của cô.

Mỹ Kỳ biết cô phải ngủ, nhưng cô không thể.

Cô bắt đầu lắng nghe âm thanh của anh: tiếng giấy sách sột soạt, tiếng anh trở mình nhẹ, và tiếng hơi thở đều đặn của anh. Cảm giác anh chỉ cách cô vài bước chân, cách một chiếc bàn nhỏ, trong không gian riêng tư tuyệt đối này, khiến cô nghẹt thở.

Đột nhiên, Kỳ trở mình, và chiếc giường tạo ra tiếng động lớn.

Khôi dừng lại.

"Em không ngủ được à?" anh hỏi, không quay lại.

Giọng anh khàn khàn, trầm ấm trong bóng đêm, mang theo một sự gần gũi đến rợn người.

"Dạ, em... hơi khó ngủ," Kỳ thì thầm.

Khôi thở dài rất khẽ. Anh đặt cuốn sách xuống.

"Nếu em không ngủ được, cứ ra ban công. Khí biển sẽ giúp em thoải mái hơn," Khôi nói.

Lời đề nghị này là một cơ hội nguy hiểm. Cả hai cùng ra ban công, một không gian thậm chí còn hẹp hơn, nhưng lại được bao bọc bởi bóng tối và tiếng sóng biển.

Kỳ quyết định mạo hiểm. Cô bước xuống giường, đi ra ban công.

Khôi đi theo cô.

Họ đứng cạnh nhau trên ban công hẹp, nhìn ra biển đêm đen thẫm. Tiếng sóng vỗ rì rào như một lời ru cám dỗ. Khôi vẫn mặc chiếc quần ngủ, không mặc áo. Kỳ mặc bộ đồ ngủ kín đáo, nhưng cô cảm thấy như mình đang trần trụi trước sự chiếm hữu vô hình của anh.

"Không khí tốt hơn chứ?" Khôi hỏi.

"Vâng."

Mỹ Kỳ cảm thấy Khôi đang nhích lại gần cô hơn một chút. Cô có thể ngửi thấy mùi xà phòng và hương gỗ đàn hương quen thuộc, hòa quyện với gió biển. Sự hấp dẫn thể xác trở nên rõ ràng và không thể chối cãi.

Khôi đưa tay lên lan can ban công. Ngón tay anh vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay Kỳ.

Lần này, cái chạm không phải là vô tình. Nó kéo dài hơn một giây cần thiết, là một sự thăm dò và thử thách lén lút trong bóng tối.

Cả hai đều giữ im lặng. Khoảnh khắc này, tiếng sóng biển, sự cô lập của căn phòng trọ hẹp, và cái chạm cấm kỵ nơi tay đã tạo ra một sự đồng thuận không lời.

Kỳ cảm nhận được cơn say bí mật đang lan tỏa khắp cơ thể mình. Cô không rút tay lại. Cô chấp nhận nguy hiểm.

"Anh Khôi," Kỳ gọi, giọng cô chỉ là một hơi thở.

"Suỵt," Khôi đáp. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt sợi tóc bay lòa xòa trên mặt Kỳ, hành động chăm sóc đầy ám thị. "Đừng nói gì cả. Chỉ cần đứng đây thôi."

Anh đang kiểm soát cả cô, cả tình huống, và cả sự cám dỗ của chính mình. Nhưng sự kiểm soát đó lại gợi cảm và quyến rũ hơn bất cứ lời tán tỉnh nào.

Kỳ nhắm mắt lại. Cô biết, trong căn phòng trọ hẹp này, giới hạn cuối cùng của họ đang mỏng như sương.