Hai tuần sau. Mối quan hệ giữa Thịnh Khôi và Mỹ Kỳ vẫn duy trì ở mức độ căng thẳng lịch sự, nhưng dưới bề mặt, mọi thứ đã sôi sục.
Thanh Trúc bất ngờ gọi điện về, giọng cô đầy lo lắng. "Khôi, dự án resort ở Vũng Tàu gặp trục trặc giấy phép. Bên thiết kế cần một người có chuyên môn cao ra đó giải quyết trực tiếp. Anh giúp em một chuyến đi gấp được không?"
Khôi nhíu mày. Anh không thích rời xa thành phố đột ngột.
Trúc tiếp lời: "Nhưng Khôi này, anh cần một người hỗ trợ kỹ thuật về phần mềm và sắp xếp tài liệu. Người của công ty em đang bận hết cả rồi. Hay là... anh dẫn Kỳ đi cùng? Nó rành về thiết kế và máy tính, coi như cho nó có kinh nghiệm thực tế."
Khôi nhìn qua Kỳ, người đang ngồi ở bàn ăn chuẩn bị bữa sáng và cố gắng tỏ ra không nghe thấy gì. Cô cũng đang nín thở chờ đợi câu trả lời của anh.
"Anh không nghĩ là tiện," Khôi trả lời Trúc qua điện thoại, nhưng ánh mắt anh lại dán vào Kỳ.
"Có gì mà không tiện chứ? Hai người là anh em rể mà! Anh chỉ đi hai ngày, có gì đâu. Giúp em đi nhé?" Trúc nài nỉ.
Khôi thở dài, sự nhượng bộ hiện rõ trong đôi mắt anh. Anh hiểu rõ sự nguy hiểm của chuyến đi này, nhưng lời cầu khẩn của Trúc lại là một mệnh lệnh.
"Được rồi. Anh sẽ đi."
Cúp máy, Khôi và Kỳ đối mặt nhau trong sự im lặng nặng nề.
"Em nghe thấy rồi chứ," Khôi nói, giọng anh trầm thấp, không mang theo cảm xúc gì ngoài sự buồn bã và tuyệt vọng thầm kín. "Hai ngày ở Vũng Tàu. Sẽ chỉ có hai chúng ta."
Kỳ nuốt nước bọt. Cô biết đây là một cơ hội vàng và cũng là một cái bẫy chết người. Sự cô lập về mặt địa lý sẽ làm ranh giới đạo đức của họ mỏng đi trông thấy.
"Em... em sẽ chuẩn bị đồ đạc ngay," Kỳ nói, cô cảm thấy máu đang dồn lên mặt.
"Nghe anh nói đây, Kỳ," Khôi đột ngột gọi, giọng anh trở nên nghiêm khắc hơn. Anh bước đến gần cô, đứng cách cô chỉ một cánh tay. "Chúng ta đang làm việc. Mọi thứ phải chuyên nghiệp. Không được phép có bất cứ sự lầm lẫn nào về vai trò. Nhất là khi xa nhà."
Anh đang đặt ra giới hạn cho cả hai, nhưng ánh mắt anh lại đang phản bội lời nói của mình. Trong đó, có sự thách thức và khao khát được cô phá vỡ rào cản đó.
Kỳ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh, chấp nhận sự nguy hiểm này. "Em hiểu. Em sẽ giữ chừng mực, anh rể."
Chuyến đi bắt đầu vào chiều cùng ngày. Trong suốt quãng đường lái xe, Khôi và Kỳ duy trì sự im lặng. Khôi tập trung lái xe, còn Kỳ tập trung vào cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ.
Đến nơi, Khôi đã đặt một phòng khách sạn đơn giản theo yêu cầu của Trúc (phòng đôi hai giường). Khi nhận chìa khóa, Khôi liếc nhìn Kỳ, và cả hai đều cảm nhận được sự mỉa mai của số phận.
Phòng khách sạn tuy đơn giản nhưng lại tạo ra sự gần gũi khó chịu. Hai chiếc giường đặt sát nhau, chỉ cách một chiếc bàn nhỏ. Mọi thứ trong phòng, từ chiếc TV, nhà tắm, đến ban công nhỏ nhìn ra biển, đều là không gian chung của hai người.
"Em cứ tự nhiên," Khôi nói, đặt vali xuống chiếc giường bên trái. "Anh cần xem lại hồ sơ ngay. Đừng bận tâm đến anh."
Kỳ đặt vali xuống chiếc giường bên phải. Cô biết, lời nói của anh là một lời nói dối hoàn hảo. Làm sao cô có thể không bận tâm đến anh, khi chỉ cách anh vài bước chân, và họ đang ở nơi cô lập này, dưới sự sắp đặt trớ trêu của chính chị gái cô?
Kỳ tiến đến ban công, mở cửa. Gió biển ùa vào, mang theo sự tươi mát và tự do. Nhưng cô biết, sự tự do này là cấm kỵ.
Cô quay lại nhìn Khôi. Anh đang ngồi trên giường, tay cầm tài liệu, vẻ mặt căng thẳng. Anh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt cô.
"Nhìn gì vậy?" Khôi hỏi, giọng anh hơi thả lỏng hơn.
Kỳ mỉm cười, nụ cười đầu tiên cô dành cho anh kể từ chuyến đi này, một nụ cười đầy ẩn ý. "Em chỉ đang nhìn thấy lối thoát mà anh đã nói. Một nơi hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới."
Khôi hiểu ý cô. Anh không trả lời, chỉ nhìn cô thật lâu. Ánh mắt ấy là một sự chấp nhận và một lời cảnh báo câm lặng.
Đêm đầu tiên tại Vũng Tàu, sự cô lập đã tạo ra một lời mời gọi không thể cưỡng lại.