Mỹ Kỳ đang đối mặt với một vấn đề lớn trong dự án thiết kế mẫu của mình. Cô bị tắc ý tưởng ở khâu cuối, không thể tìm ra sự cân bằng giữa tính thẩm mỹ và công năng sử dụng cho một mô hình nhà ở sinh thái. Cô ngồi co ro trong phòng làm việc nhỏ, xung quanh là những bản nháp bị vò nát.
Trưa hôm đó, Khôi đi ngang qua phòng cô, và dường như anh đã nhận ra sự căng thẳng trong dáng vẻ của cô. Khôi dừng lại ở cửa.
"Em đang gặp rắc rối à?" anh hỏi, không đi vào mà chỉ đứng tựa vai vào khung cửa.
"Vâng, một chút," Kỳ trả lời, cố gắng che đi sự thất vọng. "Em bị mắc kẹt ở đây. Em không tìm ra được lối thoát nào."
Khôi bước vào phòng, không cần sự cho phép, và đi thẳng đến bàn làm việc của Kỳ. Anh cúi xuống, nhìn vào bản vẽ kỹ thuật trên màn hình của cô.
"Nhà ở sinh thái," anh lầm bầm, giọng anh mang theo sự quan tâm chuyên môn hiếm hoi. "Ý tưởng tốt, nhưng tỷ lệ này không ổn. Em đang cố gắng ép buộc công năng vào thẩm mỹ, nên nó bị gượng gạo."
Khôi chỉ vào một điểm trên màn hình. "Kiến trúc sư giỏi không phải là người vẽ ra thứ đẹp nhất, mà là người tìm thấy sự hài hòa giữa cái đẹp và sự thật của vật liệu."
Anh bắt đầu giải thích, giọng nói trầm tĩnh và đầy thuyết phục của anh khiến Kỳ hoàn toàn bị cuốn hút. Anh không chỉ nói về kiến trúc, anh đang nói về một triết lý sống – về việc không nên cố gắng ép buộc mọi thứ.
Khôi nghiêng người sát hơn vào máy tính, tay anh đưa con chuột. Lần này, không còn là những cái chạm vô tình nữa. Cánh tay anh áp sát vào vai Kỳ, hơi thở anh phả nhẹ lên tóc cô. Sự gần gũi này là điều khó tránh khỏi khi hai người cùng làm việc trên một màn hình hẹp, nhưng nó lại mang lại cảm giác thân mật mãnh liệt hơn bất cứ cử chỉ lãng mạn nào.
Kỳ cảm nhận rõ ràng sự ấm áp và sức mạnh từ cơ thể anh. Cô cố gắng tập trung vào lời anh nói, nhưng giọng anh, sự hiện diện của anh, đã trở thành sự phân tâm nguy hiểm nhất.
"Em thấy không? Chỉ cần thay đổi nhỏ này, không gian sẽ được giải phóng hoàn toàn," Khôi nói, quay sang nhìn cô để chắc chắn rằng cô hiểu.
Ánh mắt họ chạm nhau ở cự ly gần. Lần này, sự thấu hiểu không chỉ dừng lại ở kiến trúc.
Kỳ hiểu rằng, cũng giống như cô đang ép buộc công năng vào thiết kế, cả hai đang ép buộc vai vế anh rể - em vợ vào mối quan hệ của họ, và nó đang bị gượng gạo, không tự nhiên. Khôi đã chỉ ra lối thoát cho cô, cả trong công việc và có lẽ là cả trong tình cảm.
"Em hiểu rồi," Kỳ thì thầm, giọng cô nghèn nghẹn. "Em cảm ơn anh rể."
Khôi nhìn sâu vào mắt cô. Nụ cười nhẹ nhàng, thoáng qua xuất hiện trên môi anh, nhưng đôi mắt anh lại chứa đựng sự phức tạp và giằng xé.
"Em nên tin vào trực giác của mình, Kỳ," anh nói, giọng anh trầm xuống, mang theo ý nghĩa kép. "Nó sẽ chỉ cho em thấy điều gì là đúng."
Anh đứng thẳng dậy, nhanh chóng phá vỡ sự thân mật vừa rồi. Anh đi ra khỏi phòng làm việc của cô.
Mỹ Kỳ ngồi lại một mình, nhìn chằm chằm vào bản vẽ. Bản vẽ đã được giải phóng khỏi sự gượng ép, trở nên hài hòa và đẹp đẽ.
Cô biết, qua mười chương vừa qua, sự cấm kỵ giữa cô và Thịnh Khôi không còn là một rào cản bên ngoài nữa. Nó đã trở thành một lời thú nhận thầm kín và một sự thấu hiểu sâu sắc về tinh thần. Ranh giới mong manh giữa họ đã bị phá vỡ hoàn toàn, và cả hai đã bước vào một mối liên kết không thể quay đầu lại.