MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLén Lút Với Em VợChương 7

Lén Lút Với Em Vợ

Chương 7

727 từ · ~4 phút đọc

Chiều hôm đó, một cơn mưa nặng hạt đột ngột đổ xuống. Khí lạnh và hơi ẩm tràn qua khung cửa sổ lớn, làm cho căn nhà càng thêm ảm đạm. Mỹ Kỳ đang ngồi trong phòng khách, cố gắng làm việc giữa tiếng mưa rơi rào rào.

Thịnh Khôi đang ở trong phòng làm việc của mình. Kỳ biết anh đang ở đó, và sự hiện diện của anh, ẩn sau cánh cửa đóng kín, lại tạo ra một sự mong đợi và khó chịu mơ hồ.

Đột nhiên, Kỳ nghe thấy giọng nói của Khôi. Anh đang nói chuyện điện thoại, và giọng anh không còn trầm tĩnh như thường lệ; nó căng thẳng và có chút gắt gỏng.

Cô biết, đó là Thanh Trúc.

Kỳ cố tình vặn to âm lượng máy tính để che đi, nhưng giọng nói cao hơn của Trúc (dù không nghe rõ nội dung) và giọng đáp lại lạnh lùng của Khôi vẫn xuyên qua bức tường.

Khôi đang bực tức. "Anh đã nói rồi, anh không muốn can thiệp vào chuyện đó. Em tự giải quyết đi. Công việc của anh không phải là giải quyết những rắc rối xã giao của em!"

Kỳ nghe rõ tiếng anh thở dài nặng nề. Sau đó là một khoảng lặng dài, chỉ còn tiếng mưa.

Rồi giọng Khôi lại vang lên, lần này nhẹ nhàng hơn, nhưng lại mang một sự thương hại và tuyệt vọng sâu sắc. "Trúc, em có bao giờ nghĩ đến chuyện của chúng ta chưa? Hay em chỉ quan tâm đến những thứ bên ngoài?"

Kỳ ngồi sững người. Cô chưa bao giờ chứng kiến sự rạn nứt này một cách trực tiếp. Cô luôn nghĩ Khôi chấp nhận sự lạnh nhạt, nhưng hóa ra anh vẫn đang đấu tranh.

Cuộc gọi kết thúc abrupt. Căn nhà lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa. Nhưng sự im lặng lần này không phải là bình yên, mà là dư âm của chiến tranh.

Mỹ Kỳ cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Cô biết rõ, sự thất vọng và cô đơn mà Khôi phải chịu đựng đang lớn đến mức nào. Sự rung động trong lòng cô không còn là sự ngưỡng mộ đơn thuần nữa, mà là sự đồng cảm mãnh liệt đối với nỗi đau của anh.

Năm phút sau, cửa phòng làm việc mở ra. Khôi bước ra ngoài.

Anh không nhìn thấy Kỳ ngay lập tức, vì cô ngồi khuất sau ghế sofa lớn. Khuôn mặt anh tái nhợt, đôi mắt đỏ lên một chút, và mái tóc hơi rối – hoàn toàn khác với hình ảnh điềm tĩnh và hoàn hảo mà anh luôn giữ. Anh bước thẳng đến cửa chính, với lấy chìa khóa và áo khoác.

Khôi dừng lại. Anh nhắm mắt, day thái dương, như thể đang cố gắng kìm nén một cơn giận dữ hoặc một nỗi đau nào đó.

Trong khoảnh khắc đó, Kỳ cảm thấy mình muốn chạy đến, ôm lấy anh, và nói rằng cô hiểu anh đang cô đơn đến mức nào. Cô muốn nói rằng, ở đây, trong căn nhà này, có một người đang nhìn thấy anh, không phải là người chồng của Trúc, mà là Thịnh Khôi với những vết thương chưa lành.

Khi Khôi mở mắt ra, anh nhìn thấy Kỳ.

Mỹ Kỳ không kịp trốn tránh. Ánh mắt họ chạm nhau lần nữa, nhưng lần này là ánh mắt chứa đầy bi kịch. Trong mắt anh, Kỳ thấy sự bất lực và cầu xin sự thấu hiểu. Trong mắt cô, anh thấy sự thương hại và tình yêu cấm kỵ đang lớn lên không kiểm soát.

Khôi nhanh chóng lấy lại sự kiểm soát. Anh siết chặt quai hàm, dường như đang tự trừng phạt bản thân vì đã để cô nhìn thấy sự yếu đuối của mình.

"Anh ra ngoài một chút," Khôi nói, giọng anh khô khốc.

"Vâng."

Khôi mở cửa bước ra ngoài, để lại Kỳ trong căn nhà bị bao phủ bởi tiếng mưa và sự im lặng. Cô đưa tay lên ngực. Cô không chỉ cảm thấy tội lỗi vì đã lén lút nghe lén, mà còn cảm thấy khao khát mãnh liệt được lấp đầy khoảng trống mà Trúc đã bỏ lại trong lòng anh.

Mỹ Kỳ biết rõ, sự rạn nứt trong hôn nhân của chị cô là một cơ hội nguy hiểm đang mở ra cho chính cô.