Ngày hôm sau, Thịnh Khôi trở lại với vẻ ngoài điềm tĩnh thường thấy, như thể cuộc cãi vã đêm qua chưa từng xảy ra. Tuy nhiên, sự khách sáo giữa anh và Mỹ Kỳ đã dày đặc hơn, như một cách cả hai cố gắng chối bỏ sự thấu hiểu mà họ vừa chia sẻ.
Buổi trưa, Kỳ chuẩn bị bữa ăn nhẹ cho Khôi, người đang làm việc hăng say ở xưởng. Cô mang khay thức ăn ra ngoài khu vực xưởng. Khôi đang cúi người, tập trung vào mô hình kiến trúc bằng gỗ.
"Anh rể, anh ăn chút gì đi," Kỳ nói khẽ.
Khôi ngẩng đầu lên, nét mệt mỏi lại thoáng qua trong đôi mắt anh. Anh mỉm cười cảm ơn.
Khi Khôi định cầm lấy chiếc cốc cà phê, anh vô tình làm đổ một chút màu vẽ (hoặc mực thiết kế) đang đặt gần đó. Vài giọt bắn tung tóe, rơi trúng vai và ngực chiếc áo sơ mi màu xám than chì của anh.
"Ôi, em xin lỗi!" Kỳ vội vã.
"Không sao," Khôi nói, hơi nhíu mày. Anh cởi áo khoác ngoài ra, chỉ còn chiếc sơ mi bị lấm bẩn. "Em để đồ ăn đây là được rồi. Anh đi thay đồ."
Kỳ nhìn theo chiếc áo sơ mi. Cô biết chiếc áo này là loại Khôi rất thích.
"Anh Khôi, để em giặt giúp anh nhé? Em nghĩ nếu giặt tay ngay sẽ sạch hơn, sợ để lâu vết mực khó ra," Kỳ đề nghị, cố tỏ ra mình đang giúp đỡ người thân một cách tự nhiên.
Khôi ngần ngại một lát. Sự ngần ngại đó, mang đầy ý tứ cấm đoán, lại khiến Kỳ càng thêm quyết tâm.
"Phiền em vậy," Khôi cuối cùng cũng đồng ý, và cởi bỏ hoàn toàn chiếc sơ mi ra, đưa cho Kỳ. Anh chỉ còn mặc chiếc áo lót ba lỗ bên trong, để lộ rõ đường nét cơ thể săn chắc và vai rộng.
Kỳ nhận lấy chiếc áo, bàn tay cô chạm vào vải còn vương hơi ấm của cơ thể anh. Cảm giác ấy, dù rất thoáng qua, cũng đủ để khiến cô nóng bừng mặt.
Cô vội vã mang chiếc áo vào phòng giặt.
Đứng trước bồn rửa, Kỳ bắt đầu giặt tay. Vết mực thiết kế khá bướng bỉnh. Cô phải dùng lực chà xát, tập trung vào từng đường nét của chiếc áo.
Chiếc áo sơ mi trắng, giờ đây là màu xám than chì, là vật dụng cá nhân nhất của anh mà cô từng chạm vào. Cô ngửi thấy rõ hương thơm quen thuộc của Khôi, hòa quyện với mùi vải và mùi mực. Hương thơm ấy trở thành một ám ảnh gợi cảm, khiến cô nhắm mắt lại trong giây lát.
Kỳ đưa tay miết lên phần ngực áo, nơi vết mực bám cứng đầu nhất. Cô tưởng tượng đến lồng ngực rắn chắc của anh nằm bên dưới lớp vải này, và cảm giác tội lỗi lại dâng lên cùng với sự hưng phấn lén lút. Cô đang giặt áo cho chồng của chị gái mình. Cô đang giữ lại dấu vết của anh trên tay mình.
Khi vết mực dần tan, Kỳ nhận thấy một chi tiết nhỏ: một vết sờn li ti ở cổ tay áo, nơi anh thường xắn tay lên khi làm việc. Vết sờn đó cho thấy sự chai sạn và lao lực của anh.
Trong khoảnh khắc đó, chiếc áo không còn là một vật dụng vô tri nữa. Nó trở thành một lời thú nhận thầm lặng về Khôi: sự mạnh mẽ bên ngoài và sự mỏng manh bên trong.
Kỳ vắt khô chiếc áo một cách cẩn thận nhất. Cô mang nó ra dây phơi ngoài ban công, treo nó lên. Chiếc áo sơ mi của Khôi, còn ẩm ướt, bay phấp phới trong gió, như một lá cờ bí mật đang treo giữa căn nhà cấm kỵ.
Khi cô quay lại, Khôi đã đứng ở cửa phòng khách. Anh đang nhìn cô.
"Sạch rồi, anh rể. Em đã phơi ngoài kia." Kỳ nói, giọng cô hơi hụt hơi vì sự xúc động vừa trải qua.
"Cảm ơn em," Khôi đáp. Ánh mắt anh nhìn cô, sau đó lại dừng rất lâu trên chiếc áo đang bay trong gió.
Cả hai đều hiểu rằng, hành động giặt áo này không chỉ là một cử chỉ giúp đỡ. Nó là một sự tiếp xúc riêng tư và thân mật mà họ không thể lý giải, một dấu vết mới đã được in vào mối quan hệ của họ.