Thành phố S vào tháng Bảy như một lò bát quái khổng lồ. Ánh nắng gay gắt xuyên qua những tán lá ngô đồng, để lại những đốm sáng nhảy mót trên mặt đường nhựa nóng bỏng. Lâm Dao đứng trước cổng bệnh viện Nhân dân số 1, mồ hôi rịn ra trên trán, bàn tay cô siết chặt túi xách, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh.
Cô không bao giờ nghĩ rằng mình lại phải đến đây trong hoàn cảnh trớ trêu thế này. Một căn bệnh "khó nói" ở vùng nhạy cảm đã hành hạ cô suốt một tuần qua. Nó không chỉ là nỗi đau thể xác mà còn là sự xấu hổ cực độ đối với một cô gái vốn kín đáo như cô. Sau khi đấu tranh tư tưởng dữ dội, cô mới dám đăng ký khám tại khoa sản phụ khoa của bệnh viện này.
"Số 102, Lâm Dao. Mời vào phòng khám số 4."
Tiếng loa thông báo vang lên khô khốc. Lâm Dao hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh lại hơi thở đang dồn dập, cô bước vào phòng.
Trái ngược với cái nóng hầm hập bên ngoài, bên trong phòng khám máy lạnh chạy vù vù, phả ra luồng hơi mát lạnh đến rợn người. Ngồi sau bàn làm việc là một người đàn ông mặc áo blouse trắng phẳng phiu. Ánh sáng từ cửa sổ hắt vào, tạo thành một quầng sáng bao quanh sống mũi cao thẳng và đôi kính gọng vàng thanh mảnh của anh ta.
Lâm Dao sững sờ. Cô cứ ngỡ bác sĩ phụ khoa sẽ là một nữ bác sĩ đứng tuổi, hoặc ít nhất cũng là một người đàn ông trung niên trông hiền từ. Nhưng người trước mặt này... quá trẻ, và quá đẹp trai.
"Mời ngồi." Giọng nói của anh trầm thấp, mang theo sự lạnh lùng đặc trưng của những người làm việc trong môi trường vô trùng.
Lâm Dao ngập ngừng ngồi xuống ghế đối diện, đôi mắt không dám ngước lên nhìn thẳng. Cô nhìn thấy bảng tên trên ngực áo anh: Thẩm Ngôn Chi – Bác sĩ trưởng khoa.
"Cô bị làm sao?" Thẩm Ngôn Chi vừa hỏi vừa lật mở bệnh án, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ theo nhịp điệu đều đặn.
"Tôi... tôi cảm thấy..." Lâm Dao lắp bắp, mặt đỏ bừng lên như muốn bốc cháy. Cô lắp bắp mãi không thành câu, ngón tay xoắn chặt lấy gấu áo sơ mi.
Thẩm Ngôn Chi ngước mắt lên. Đôi mắt anh sâu thẳm, sắc sảo như thể có thể nhìn thấu mọi tâm tư của người đối diện. Anh không hề tỏ ra mất kiên nhẫn, nhưng sự im lặng của anh lại tạo nên một áp lực vô hình.
"Ở đây tôi là bác sĩ, cô là bệnh nhân. Trong mắt tôi không có phân biệt nam nữ, chỉ có bệnh lý. Nếu cô không nói rõ, tôi không thể giúp gì cho cô."
Lời nói của anh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự ngượng ngùng của Lâm Dao. Cô nhắm mắt lại, lấy hết can đảm nói ra tình trạng của mình. Cô nói về sự ngứa ngáy, về những cơn đau âm ỉ khiến cô mất ngủ, và cả sự lo lắng tột cùng về việc cơ thể mình đang có điều gì đó không ổn.
Thẩm Ngôn Chi lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng anh lại ghi chép gì đó vào sổ bệnh án. Sau khi cô kết thúc, anh đẩy gọng kính, đứng dậy.
"Sang phòng bên cạnh, nằm lên giường khám. Tôi cần kiểm tra trực tiếp."
Tim Lâm Dao như nhảy ra khỏi lồng ngực. "Kiểm tra... trực tiếp sao bác sĩ?"
Thẩm Ngôn Chi dừng bước, quay đầu lại nhìn cô, ánh mắt không chút gợn sóng: "Cô Lâm, cô đến đây để chữa bệnh hay để lãng phí thời gian của cả hai? Cởi bỏ nội y phía dưới, dùng tấm khăn trải sẵn đắp lên, tôi sẽ vào sau 2 phút."
Nói rồi, anh bước qua tấm rèm che màu xanh nhạt. Lâm Dao đứng chôn chân tại chỗ. Tiếng điều hòa vẫn kêu rì rì, nhưng trong lòng cô lại như có bão tố. Sự hổ thẹn, sợ hãi xen lẫn một cảm giác kích thích kỳ lạ mà cô chưa từng trải qua bắt đầu nảy nở.
Cô run rẩy bước vào phía sau tấm rèm. Chiếc giường khám bệnh bằng inox lạnh lẽo hiện ra. Cô làm theo lời anh, từng chút một cởi bỏ sự bảo vệ cuối cùng của mình. Khi làn da chạm vào mặt giường lạnh ngắt, cô không tự chủ được mà rùng mình một cái. Cô vội vàng lấy tấm khăn trắng đắp lên người, nằm co quắp, hai mắt nhắm nghiền, thầm cầu nguyện cho buổi khám này kết thúc thật nhanh.
Cửa phòng khám bên trong mở ra. Tiếng bước chân của Thẩm Ngôn Chi rất nhẹ, nhưng đối với Lâm Dao lúc này, nó giống như những nhát búa gõ thẳng vào tâm trí cô.
Tiếng găng tay cao su sột soạt vang lên.
"Thả lỏng ra." Giọng anh vang lên ngay sát bên cạnh.
Lâm Dao cảm thấy một bàn tay hơi lạnh chạm vào đùi mình, rồi từ từ di chuyển vào trong. Cô nín thở, cơ thể cứng đờ lại như một khúc gỗ.
"Tôi đã nói là thả lỏng. Cô căng thẳng như vậy, tôi không thể kiểm tra được." Thẩm Ngôn Chi hơi cúi người xuống. Ở khoảng cách gần này, cô có thể ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh mát hòa quyện với mùi thuốc sát trùng đặc trưng trên người anh. Đó là một mùi hương cực kỳ nam tính và sạch sẽ.
Bàn tay anh chuyên nghiệp nhưng cũng đầy quyền lực. Mỗi nơi anh chạm vào đều như có một luồng điện nhẹ chạy qua. Lâm Dao không biết do căn bệnh hay do sự đụng chạm của người đàn ông này mà cơ thể cô bắt đầu có những phản ứng lạ lùng. Một cảm giác nóng ran bắt đầu lan tỏa từ nơi anh đang kiểm tra, chạy dọc theo sống lưng và làm đầu óc cô trở nên mụ mị.
Thẩm Ngôn Chi nheo mắt nhìn biểu hiện của cô gái dưới lớp khăn. Gương mặt cô thanh tú, đôi môi mím chặt, đôi mi dài run rẩy vì sợ hãi nhưng cũng đầy vẻ nhẫn nhịn. Trong đôi mắt lạnh lùng của vị bác sĩ trẻ bỗng lóe lên một tia sáng kỳ lạ, nhanh đến mức không ai kịp nhận ra.
"Vùng này bị viêm khá nặng. Cô cần phải điều trị bằng liệu trình đặc biệt tại đây." Anh vừa nói vừa thu tay lại, tiếng găng tay cao su tháo ra nghe thật dứt khoát.
Lâm Dao thở phào nhẹ nhõm, vội vàng ngồi dậy chỉnh đốn trang phục. Khi cô trở lại bàn làm việc, Thẩm Ngôn Chi đã ngồi đó, vẻ mặt vẫn bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Đây là đơn thuốc. Nhưng quan trọng hơn, mỗi buổi tối sau giờ làm việc, cô phải đến đây để tôi trực tiếp bôi thuốc và làm trị liệu. Căn bệnh này nếu không xử lý đúng cách sẽ rất dễ tái phát và để lại biến chứng."
Lâm Dao sững sờ: "Mỗi tối sao bác sĩ? Bệnh viện vẫn làm việc giờ đó ạ?"
Thẩm Ngôn Chi nhìn cô, khóe môi hơi nhếch lên một độ cong cực nhỏ: "Tôi trực ca đêm. Cô cứ đến phòng 402, tầng 4. Đó là phòng làm việc riêng của tôi. Nhớ kỹ, không được đến trễ."
Lâm Dao cầm tờ giấy hướng dẫn, đầu óc quay cuồng bước ra khỏi phòng khám. Cô không hề hay biết rằng, kể từ khoảnh khắc bước vào phòng 402 ấy, cuộc đời bình lặng của cô sẽ hoàn toàn thay đổi dưới bàn tay của vị bác sĩ mang gương mặt thiên thần nhưng ẩn chứa tâm tư của ác ma này.