Tám giờ tối, hành lang bệnh viện Nhân dân đã vắng bóng người. Những bóng đèn tuýp tỏa ra ánh sáng trắng xanh lạnh lẽo, hắt bóng Lâm Dao kéo dài trên sàn gạch men bóng loáng. Cô đứng trước cửa phòng 402, tim đập thình thịch như đánh trống. Nhớ lại lời dặn của Thẩm Ngôn Chi lúc sáng, đôi chân cô bỗng trở nên mềm nhũn.
Cộc, cộc.
"Vào đi." Giọng nói trầm thấp của anh vang lên từ phía sau cánh cửa gỗ.
Lâm Dao đẩy cửa bước vào. Căn phòng này rộng hơn cô tưởng, không gian tràn ngập mùi tinh dầu sả chanh dễ chịu, át đi mùi thuốc sát trùng nồng nặc ngoài hành lang. Thẩm Ngôn Chi đã tháo kính, anh đang tựa lưng vào ghế da, chiếc áo blouse trắng mở phanh vài cúc cổ, để lộ xương quai xanh nam tính và làn da hơi ngăm khỏe khoắn.
"Đến rồi à?" Anh ngước mắt, ánh nhìn sắc lẹm như muốn lột trần lớp quần áo mỏng manh của cô. "Khép cửa lại, chốt bên trong."
Lâm Dao làm theo như một kẻ mất hồn. Khi tiếng cạch của chốt cửa vang lên, cô cảm thấy mình như một con cừu non vừa tự tay đóng cửa chuồng cọp.
"Bác sĩ Thẩm... tôi đến để... bôi thuốc."
Thẩm Ngôn Chi đứng dậy, thân hình cao lớn của anh phủ một cái bóng áp đảo lên người cô. Anh bước đến gần, bàn tay to lớn đặt lên vai cô, hơi nóng từ lòng bàn tay xuyên qua lớp vải mỏng khiến Lâm Dao rùng mình.
"Lên giường đi. Quy trình tối nay sẽ khác một chút. Tôi cần kiểm tra độ nhạy cảm của các dây thần kinh vùng bị viêm để điều chỉnh lượng thuốc."
Lâm Dao nằm trên chiếc giường hẹp trong góc phòng. Thẩm Ngôn Chi không dùng găng tay như lúc sáng. Anh thong thả tháo thắt lưng của mình, sau đó tiến tới phía dưới của cô. Đôi mắt anh tối sầm lại khi nhìn thấy sự run rẩy của cô gái trẻ.
"Bác sĩ... sao anh không đeo găng tay?" Lâm Dao lắp bắp, hơi thở dồn dập.
"Dùng tay trực tiếp mới cảm nhận được nhiệt độ và phản ứng của mô tế bào." Anh trả lời một cách thản nhiên, nhưng ngón tay anh đã bắt đầu lướt nhẹ trên làn da đùi trong của cô.
Cảm giác da thịt chạm trực tiếp khiến Lâm Dao kinh hãi, nhưng đồng thời một luồng điện cực mạnh chạy dọc sống lưng cô. Ngón tay của Thẩm Ngôn Chi rất thon dài, chúng không hề thô bạo mà vô cùng điêu luyện, len lỏi vào những nơi nhạy cảm nhất.
"A..." Lâm Dao không kìm được tiếng rên rỉ nhỏ khi ngón tay anh chạm vào điểm nhạy cảm nhất.
"Kêu rất hay." Thẩm Ngôn Chi cúi thấp người, hơi thở nóng hổi của anh phả vào tai cô. "Nhưng mới chỉ bắt đầu thôi. Cô Lâm, cơ thể cô dường như đang nói dối. Miệng thì nói sợ, nhưng chỗ này... lại đang chào đón tôi rất nhiệt tình."
Lâm Dao xấu hổ che mặt, nhưng cơ thể cô lại phản bội chủ nhân. Sự kích thích từ vị bác sĩ có vẻ ngoài cấm dục này mang lại một khoái cảm điên rồ mà cô chưa từng biết đến.