MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLiều Thuốc Độc Ngọt NgàoChương 10: ĐÊM DÀI TRONG LỒNG KÍNH

Liều Thuốc Độc Ngọt Ngào

Chương 10: ĐÊM DÀI TRONG LỒNG KÍNH

1,415 từ · ~8 phút đọc

Cơn mưa ngoài hiên dinh thự mỗi lúc một nặng hạt, tiếng nước vỗ vào những tấm kính cường lực lớn tạo nên những âm thanh trầm đục, tách biệt hoàn toàn thế giới bên ngoài với không gian nồng đậm mùi tình ái bên trong. Sau trận hoan ái kịch liệt, Lâm Dao vẫn chưa thể hồi sức. Cô nằm sấp trên tấm ga trải giường bằng lụa satin màu đỏ rượu, đôi vai gầy run rẩy theo từng nhịp thở yếu ớt.

Thẩm Ngôn Chi không ngủ. Anh ngồi bên cạnh, trên tay là một ly rượu vang đỏ thẫm. Ánh đèn ngủ mờ ảo hắt lên sống mũi cao thẳng của anh một vệt sáng lạnh lẽo. Anh đưa tay, những ngón tay thon dài vừa cầm dao mổ ban sáng giờ đây đang lười biếng phác họa lại những đường cong mướt mát trên lưng cô, dừng lại ở vết đỏ thẫm nơi thắt lưng – dấu ấn của sự chiếm hữu tàn bạo mà anh vừa thực hiện.

"Ngôn Chi... em khát..." Giọng Lâm Dao khàn đặc, yếu ớt như tiếng mèo kêu.

Thẩm Ngôn Chi không vội lấy nước. Anh đặt ly rượu xuống, cúi người sát vào tai cô, hơi thở mang theo mùi rượu nồng nàn: "Bệnh nhân của tôi, sự hành hạ này chỉ là để em bài tiết ra hết những độc tố trong lòng thôi. Em có cảm thấy... cơ thể mình nhẹ bẫng đi không?"

Lâm Dao xoay người lại, đôi mắt mờ mịt nước nhìn anh. Cô thấy mình thật hèn mọn, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được một sự thỏa mãn điên rồ. Mỗi lần anh thô bạo, mỗi lần anh dùng những kỹ năng y khoa để ép cơ thể cô đạt đến giới hạn, cô lại thấy mình như được tái sinh.

"Anh thật tàn nhẫn..." cô thì thầm, tay quàng lên cổ anh, kéo anh xuống.

Thẩm Ngôn Chi nhếch môi cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh thong thả nhấp một ngụm rượu nhưng không nuốt, rồi cúi xuống truyền thẳng vào miệng cô. Vị chát của rượu hòa cùng sự ngọt ngào của nụ hôn khiến Lâm Dao ngộp thở. Khi ly rượu đã cạn, anh lại bắt đầu một cuộc "trị liệu" mới, mạnh mẽ và sâu sắc hơn cả lúc trước.

"Tôi sẽ khiến em không còn sức để nghĩ đến bất kỳ ai khác, bất kỳ điều gì khác ngoài tôi." Anh gầm nhẹ, nhịp độ thúc đẩy khiến chiếc giường lớn cũng phải rung chuyển.

Thế nhưng, ngay khi cao trào đang chuẩn bị bùng nổ, một tiếng động lạ từ phía dưới lầu vang lên. Tiếng bước chân rất nhẹ, dẫm lên thảm lông, nhưng với một người có thính giác nhạy bén và đang ở trạng thái cảnh giác như Thẩm Ngôn Chi, nó rõ ràng như tiếng sấm.

Anh khựng lại, đôi mắt ngay lập tức trở nên sắc lẹm. Lâm Dao đang chìm trong cơn mê cũng giật mình, cô cảm nhận được sự căng cứng đột ngột từ cơ bắp của anh.

"Suỵt. Đứng im ở đây." Thẩm Ngôn Chi thì thầm, anh nhanh chóng khoác chiếc áo choàng lụa, lấy từ trong ngăn kéo ra một thiết bị cầm tay nhỏ.

Lâm Dao run cầm cập, cô vội vã kéo chăn che kín thân thể trần trụi. Nỗi sợ hãi về kẻ gửi thư nặc danh lại ập đến. Chẳng lẽ kẻ đó đã tìm đến tận đây? Sự riêng tư tuyệt đối mà anh hứa hẹn giờ đây trở nên thật mỏng manh.

Thẩm Ngôn Chi bước nhẹ ra hành lang. Hệ thống camera an ninh trên điện thoại anh hiện lên một bóng đen đang lẩn lút ở phòng khách phía dưới. Kẻ này dường như rất am hiểu cấu trúc căn nhà, hắn đi qua những góc chết của cảm biến nhiệt một cách điêu luyện.

Trở lại phòng ngủ, anh thấy Lâm Dao đang tái mét mặt mày. Anh bước tới, ôm lấy đầu cô, hôn lên trán cô một nụ hôn trấn an nhưng đầy sự chiếm hữu: "Đừng sợ. Tôi sẽ xử lý. Nhưng trước đó... tôi muốn em phải trốn vào lồng kính kia."

Anh chỉ tay về phía căn phòng tắm được bao bọc bởi lớp kính mờ một chiều – nơi cô có thể nhìn thấy mọi thứ bên ngoài nhưng bên ngoài không thể thấy cô. Lâm Dao run rẩy bước vào, trái tim đập như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực.

Phía dưới lầu, bóng đen đã chạm đến chân cầu thang. Thẩm Ngôn Chi đứng ở đầu dốc, ánh sáng mờ nhạt từ hành lang làm nổi bật dáng vẻ cao lớn, lạnh lùng của anh.

"Đã đến rồi thì sao không danh chính ngôn ngữ mà vào, bác sĩ Lý?" Giọng Thẩm Ngôn Chi vang lên, bình thản đến mức đáng sợ.

Bóng đen khựng lại, rồi từ từ bước ra khỏi vùng tối. Đó là Lý Minh – một bác sĩ trẻ cùng khoa, người luôn đứng dưới bóng của Thẩm Ngôn Chi và luôn thèm khát vị trí trưởng khoa của anh. Gương mặt Lý Minh lúc này méo mó vì ghen tị và căm thù.

"Thẩm Ngôn Chi... anh quả thật rất giỏi che giấu. Ai mà ngờ được vị bác sĩ thanh cao này lại giam giữ một cô gái ở đây để làm những việc đồi bại này?" Lý Minh cười gằn, tay giơ chiếc điện thoại đang ở chế độ ghi hình. "Mọi thứ trong phòng khám hôm đó tôi đã ghi lại được một phần, và đêm nay sẽ là bằng chứng cuối cùng để tống anh ra khỏi ngành y."

Thẩm Ngôn Chi không hề sợ hãi, anh thong thả bước xuống từng bậc thang, mỗi bước chân đều mang theo áp lực nghẹt thở. "Cậu nghĩ cậu có thể ra khỏi đây sao?"

Trong phòng kính, Lâm Dao chứng kiến tất cả. Cô thấy sự đối đầu gay gắt giữa hai người đàn ông, một người là cứu tinh tàn nhẫn của cô, người kia là kẻ muốn hủy hoại cả hai. Sự kích thích từ nỗi sợ hãi hòa quyện với dư âm của trận hoan ái ban nãy khiến cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô nhận ra rằng, dù chuyện gì xảy ra, cô đã hoàn toàn gắn chặt định mệnh mình với Thẩm Ngôn Chi.

Thẩm Ngôn Chi bất ngờ lao tới với tốc độ kinh người. Anh không dùng dao mổ, nhưng những ngón tay anh chính xác chạm vào các huyệt đạo trên cổ tay Lý Minh khiến chiếc điện thoại rơi bộp xuống sàn. Một cuộc ẩu đả ngắn ngủi nhưng đầy bạo lực diễn ra. Với thể lực vượt trội và sự điềm tĩnh tuyệt đối, Thẩm Ngôn Chi dễ dàng khóa chặt Lý Minh xuống sàn.

"Cậu quá non gan để chơi trò này với tôi, Lý Minh." Anh thì thầm vào tai đối phương, tay siết chặt cổ họng hắn. "Cậu có biết bác sĩ chúng ta giỏi nhất là gì không? Đó là làm cho một người biến mất mà không để lại bất kỳ dấu vết y học nào."

Ánh mắt của Thẩm Ngôn Chi lúc đó hoàn toàn không giống một bác sĩ, mà giống một kẻ tâm thần đầy dục vọng chiếm hữu. Anh không giết Lý Minh, nhưng anh đã dùng một liều thuốc mê cực mạnh chuẩn bị sẵn để khiến hắn lịm đi.

Sau khi kéo kẻ đột nhập vào phòng kho và khóa chặt, Thẩm Ngôn Chi trở lại phòng ngủ. Anh mở cửa phòng kính, nhìn Lâm Dao đang ngồi co quắp, ánh mắt cô tràn đầy sự kinh hãi nhưng cũng có cả sự sùng bái điên cuồng.

Anh bế xốc cô lên, đặt trở lại giường. "Nguy hiểm qua rồi. Nhưng vì em đã thấy bộ mặt thật của tôi... nên đêm nay, tôi sẽ không để em ngủ đâu."

Sự kích thích từ vụ đột nhập biến thành một ngòi nổ cho trận hoan ái điên cuồng nhất từ trước đến nay. Thẩm Ngôn Chi trút bỏ mọi sự kiềm chế, anh thô bạo và nồng nhiệt hơn bao giờ hết, như muốn dùng sự chiếm đoạt này để khẳng định chủ quyền trước mọi hiểm họa. Lâm Dao cũng đáp lại anh bằng sự nồng nhiệt tuyệt vọng. Trong bóng tối của dinh thự, họ là hai kẻ điên cuồng tìm thấy nhau, bất chấp ngày mai có ra sao.