Chiếc xe hơi màu đen sang trọng lướt êm ru trên con đường cao tốc vắng vẻ dẫn về phía ngoại ô thành phố S. Lâm Dao ngồi ở ghế sau, nhìn những rặng cây ngô đồng lùi dần vào màn đêm, lòng cô ngổn ngang những cảm xúc không tên. Sau sự cố bức thư nặc danh tại bệnh viện, Thẩm Ngôn Chi đã sắp xếp cho cô đến một căn biệt thự riêng biệt, một nơi mà anh gọi là "trung tâm trị liệu cá nhân".
Căn biệt thự nằm ẩn mình giữa một khu rừng thông nhỏ, bao quanh là những bức tường đá cao vút và hệ thống an ninh nghiêm ngặt. Khi cánh cổng sắt nặng nề khép lại, Lâm Dao cảm giác như mình vừa bước vào một vương quốc riêng biệt, nơi mọi luật lệ của thế giới bên ngoài đều không còn giá trị. Ở đây, chỉ có cô và anh.
Thẩm Ngôn Chi đã chờ sẵn ở sảnh chính. Anh không còn vẻ bận rộn với những ca phẫu thuật hay hồ sơ bệnh án. Anh mặc một bộ đồ lụa mặc nhà màu xám tro, trông vừa thanh lịch lại vừa toát lên vẻ nguy hiểm của một kẻ làm chủ hoàn toàn không gian này.
"Chào mừng em đến với nơi thực sự thuộc về chúng ta." Giọng anh vang lên, trầm thấp và có chút vang vọng trong không gian rộng lớn của sảnh.
Lâm Dao ngập ngừng bước tới, hơi lạnh từ sàn đá cẩm thạch thấm vào lòng bàn chân. "Bác sĩ Thẩm... ở đây thực sự an toàn chứ?"
Thẩm Ngôn Chi tiến lại gần, vòng tay qua eo cô, kéo sát vào lồng ngực mình. "Ở đây, không ai có thể chụp lén, không ai có thể gửi thư nặc danh. Và quan trọng nhất... tôi có toàn bộ thời gian để dành cho bệnh nhân đặc biệt nhất của mình."
Anh dẫn cô lên tầng hai, vào một căn phòng mà anh gọi là "phòng trị liệu đặc biệt". Trái với suy nghĩ của Lâm Dao về một căn phòng y tế khô khốc, nơi đây lại được bày trí vô cùng xa hoa với ánh đèn mờ ảo, hương tinh dầu trầm ấm và một chiếc giường lớn nằm ở chính giữa. Tuy nhiên, ở góc phòng lại có những trang thiết bị trông rất kỳ lạ, vừa giống đồ dùng y khoa, vừa giống những dụng cụ mà cô chỉ thấy trong các bộ phim về sự chiếm hữu.
"Nằm xuống." Thẩm Ngôn Chi ra lệnh, giọng nói không cho phép sự phản kháng.
Lâm Dao làm theo như một thói quen đã ăn vào máu thịt. Cô cởi bỏ lớp quần áo ngoài, chỉ còn lại bộ nội y ren đen mà anh đã kín đáo chuẩn bị sẵn trong phòng thay đồ. Dưới ánh đèn, làn da của cô như phát sáng, và những dấu vết của những đêm trước vẫn còn hiện rõ như một bảng ký tên của anh lên cơ thể cô.
Thẩm Ngôn Chi lấy ra một loại dung dịch đặc biệt, có màu tím nhạt và tỏa ra hương thơm dịu nhẹ. Anh bắt đầu thoa lên cơ thể cô, từ đôi vai gầy, dọc theo xương sống rồi dừng lại thật lâu ở vùng đùi trong nhạy cảm.
"Loại thuốc này sẽ giúp lỗ chân lông giãn nở, làm tăng độ nhạy cảm của các đầu dây thần kinh." Bàn tay anh điêu luyện lướt trên da thịt, mỗi nơi anh đi qua đều để lại một cảm giác nóng ran như bị thiêu đốt.
Lâm Dao oằn người, đôi môi đỏ mọng mím chặt để không phát ra tiếng rên rỉ quá lớn. Nhưng Thẩm Ngôn Chi dường như không muốn cô giữ kẽ. Anh dùng ngón tay thô bạo thâm nhập, ép cô phải đối mặt với sự khát khao đang trào dâng trong lòng.
"Kêu tên tôi. Tôi muốn nghe thấy tiếng của em trong không gian này." Anh thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng hổi khiến cô run rẩy.
"Ngôn Chi... Thẩm Ngôn Chi... em nóng quá..."
Sự kích thích từ loại thuốc đặc biệt cộng với sự hiện diện đầy áp đảo của anh khiến Lâm Dao hoàn toàn mất đi lý trí. Cô không còn quan tâm mình đang ở đâu, cô chỉ muốn anh, muốn được anh lấp đầy và chiếm đoạt. Thẩm Ngôn Chi mỉm cười, một nụ cười đầy tà mị. Anh trút bỏ hoàn toàn sự vướng víu trên người, để lộ cơ thể săn chắc với những đường cơ bắp hoàn hảo.
Anh bắt đầu "phác đồ điều trị" của mình bằng những tư thế táo bạo hơn, đòi hỏi sự dẻo dai và phục tùng tuyệt đối từ cô. Mỗi cú thúc, mỗi lần va chạm đều mang theo sức mạnh bão tố, như muốn phá tan mọi rào cản cuối cùng giữa hai người. Trong dinh thự tĩnh mịch, chỉ còn vang vọng tiếng thở dốc, tiếng va chạm da thịt và những lời thì thầm đầy dục vọng.
Thẩm Ngôn Chi không chỉ chiếm hữu thể xác cô, anh còn dùng những kỹ năng của mình để đưa cô lên đỉnh cao hết lần này đến lần khác, khiến cô cảm thấy như mình đang bay lơ lửng trên chín tầng mây rồi lại đột ngột rơi xuống vực thẳm của sự sung sướng.
"Em thấy không, Lâm Dao? Đây mới là cách chữa bệnh đúng đắn. Chỉ có sự hòa quyện tuyệt đối này mới có thể chữa lành cho em."
Sau trận hoan ái kéo dài nhiều giờ đồng hồ, Lâm Dao nằm lịm đi trong vòng tay anh, mồ hôi nhễ nhại, gương mặt vẫn còn vương lại nét thăng hoa tột độ. Thẩm Ngôn Chi nhìn cô gái trong lòng, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng lạnh lẽo và chiếm hữu. Anh biết, ở nơi biệt lập này, anh đã hoàn toàn biến cô thành tù nhân tự nguyện của mình.
Nhưng trong bóng tối của căn biệt thự, Thẩm Ngôn Chi cũng hiểu rằng, sự cố ở bệnh viện chưa thực sự kết thúc. Kẻ đứng sau bức thư nặc danh vẫn còn đó, và cuộc chơi này sẽ còn nhiều biến số kịch tính hơn nữa. Nhưng lúc này, nhìn người con gái mình yêu thương (hay đúng hơn là khao khát chiếm đoạt) đang ngủ say, anh chỉ muốn thời gian dừng lại mãi mãi ở khoảnh khắc này.
Khi ánh trăng le lói qua rèm cửa, soi bóng hai người quấn quýt lấy nhau, một chương mới của dục vọng và những bí mật u tối đã chính thức bắt đầu tại dinh thự ngoại ô này.