Sáng sớm, không khí tại bệnh viện Nhân dân số 1 dường như căng thẳng hơn mọi ngày. Những hạt mưa bụi của tiết trời giao mùa bám trên những ô cửa kính, tạo thành một lớp màn mờ ảo bao phủ lấy những dãy hành lang dài dằng dặc. Lâm Dao bước đi giữa dòng người, cảm thấy cơ thể mình rã rời sau một đêm dài bị Thẩm Ngôn Chi "điều trị". Mỗi bước đi của cô vẫn còn vương lại sự nhạy cảm run rẩy từ thiết bị mà anh bắt cô phải mang trên người suốt đêm qua.
Cô vừa bước chân vào khoa ngoại sản đã thấy mọi người xì xào bàn tán. Những ánh mắt tò mò, xét nét đổ dồn về phía văn phòng của bác sĩ trưởng khoa Thẩm. Tim Lâm Dao đập thình thịch, một linh cảm chẳng lành dâng lên trong lòng. Cô nép vào một góc, cố nghe ngóng xem chuyện gì đang xảy ra.
"Nghe nói sáng nay có người gửi thư nặc danh đến ban giám đốc, tố cáo bác sĩ Thẩm có hành vi không đúng mực với bệnh nhân ngay tại phòng làm việc đấy." Tiếng của một cô y tá trẻ vang lên đầy vẻ kinh ngạc.
"Thật sao? Bác sĩ Thẩm nhìn thanh cao như vậy, sao có thể..." Một người khác tiếp lời.
Lâm Dao cảm thấy đất trời như sụp đổ dưới chân. Những lời tố cáo đó... chẳng lẽ là về cô? Sự sợ hãi tột độ khiến cô suýt chút nữa là ngã quỵ. Cô vội vã chạy về phía phòng 402, bất chấp việc mình có thể bị phát hiện. Cô cần phải biết anh ra sao.
Trước cửa phòng làm việc, Thẩm Ngôn Chi đang đứng đối diện với vị Giám đốc bệnh viện và hai nhân viên bảo vệ. Gương mặt anh vẫn giữ được sự điềm tĩnh đáng sợ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Đôi kính gọng vàng lấp loáng dưới ánh đèn tuýp, che giấu mọi cảm xúc trong đôi mắt sâu thẳm.
"Bác sĩ Thẩm, anh có giải thích gì về bức ảnh này không?" Giám đốc bệnh viện đặt một tấm ảnh mờ ảo lên mặt bàn. Trong ảnh, bóng dáng một người đàn ông mặc áo blouse trắng đang ôm chặt một cô gái trong phòng làm việc vào lúc tối muộn. Dù góc chụp không rõ mặt nhưng dáng người của Thẩm Ngôn Chi thì không thể nhầm lẫn vào đâu được.
Thẩm Ngôn Chi không hề biến sắc. Anh cầm tấm ảnh lên, thản nhiên quan sát một lát rồi đặt xuống. "Giám đốc, đây chỉ là tôi đang hỗ trợ một bệnh nhân bị ngất xỉu do tụt huyết áp trong quá trình khám bệnh. Góc chụp này thực sự rất dễ gây hiểu lầm. Tôi không nghĩ một bức ảnh vô căn cứ lại có thể làm ảnh hưởng đến danh tiếng của một bác sĩ đang tận tâm với công việc."
Sự bình tĩnh của anh khiến vị Giám đốc hơi do dự. Thẩm Ngôn Chi vốn là bác sĩ tài năng nhất của bệnh viện, lại có gia thế không tầm thường, không ai muốn đắc tội với anh nếu không có bằng chứng xác thực.
Lâm Dao đứng sau cánh cửa khép hờ, bàn tay bịt chặt miệng để không phát ra tiếng khóc. Cô thấy khâm phục sự bản lĩnh của anh, nhưng cũng cảm thấy đau nhói vì sự thật đằng sau những lời bào chữa đó.
Sau khi Giám đốc rời đi với lời nhắc nhở cần cẩn trọng hơn, Thẩm Ngôn Chi đóng cửa phòng lại. Anh ngồi xuống ghế da, tháo kính ra, mệt mỏi day nhẹ sống mũi. Anh biết kẻ gửi thư nặc danh này chắc chắn là kẻ có tâm địa không đơn giản.
"Vào đi." Anh nói lạnh lùng, dù không nhìn ra hướng cửa.
Lâm Dao run rẩy bước vào, nước mắt giàn dụa. "Ngôn Chi... em xin lỗi... tất cả là tại em. Nếu không phải vì em đến đây tối qua thì..."
Thẩm Ngôn Chi đứng dậy, bước nhanh tới và kéo cô vào một cái ôm nghẹt thở. Anh không trách mắng, trái lại, bàn tay anh siết chặt lấy eo cô như muốn khảm cô vào cơ thể mình.
"Đừng khóc. Chỉ là một con sâu nhỏ đang muốn phá chuyện của chúng ta thôi." Giọng anh trầm xuống, mang theo sự tàn nhẫn và dục vọng quen thuộc. "Nhưng vì chuyện này, liệu trình của em sẽ phải thay đổi một chút. Chúng ta không thể ở đây lâu được."
Anh kéo cô vào phía sau tấm rèm xanh, nơi chiếc giường khám vẫn nằm đó lạnh lẽo. Nhưng lúc này, sự căng thẳng của scandal và nguy cơ bị phát hiện lại khiến cảm xúc của cả hai bùng phát dữ dội hơn bao giờ hết. Thẩm Ngôn Chi thô bạo lột bỏ lớp quần áo của cô, hơi thở anh nóng hổi và gấp gáp.
"Em có sợ không, Lâm Dao? Sợ vì nếu họ biết sự thật, em sẽ không thể nhìn mặt ai được?" Anh vừa nói vừa xâm nhập vào cô một cách mãnh liệt, không có chút dạo đầu nào.
"A... em sợ... nhưng em... em không thể sống thiếu anh..." Lâm Dao khóc nấc lên, đôi tay bám chặt vào bả vai anh, nơi những vết cào cấu của cô từ đêm qua vẫn còn đó.
Trong không gian chật hẹp của phòng khám, giữa tiếng ồn ào của bệnh viện đang xôn xao về vụ bê bối, Thẩm Ngôn Chi và Lâm Dao lại một lần nữa lao vào nhau như những kẻ điên cuồng. Sự nguy hiểm giống như một chất xúc tác hóa học, khiến khoái cảm trở nên đậm đặc và điên rồ hơn. Anh thúc mạnh, mỗi cú va chạm đều như muốn đánh tan sự sợ hãi của cô, biến nó thành sự lệ thuộc hoàn toàn vào anh.
"Nghe này, kể từ giờ, em phải tuyệt đối nghe lời tôi. Dù tôi bắt em làm gì, ở đâu, em cũng không được phép từ chối. Đây là cái giá của việc để lộ dấu vết."
Lâm Dao hoàn toàn mê muội dưới sự thống trị của anh. Cô rên rỉ theo từng nhịp chuyển động của anh, cảm thấy tâm hồn mình đã thực sự bị con quỷ mang gương mặt thiên thần này bắt giữ. Sau trận hoan ái đầy tội lỗi ấy, Thẩm Ngôn Chi chỉnh đốn lại trang phục, đeo kính vào và trở lại là vị bác sĩ trưởng khoa uy nghiêm.
Anh nhìn Lâm Dao đang nằm rã rời trên giường, đôi môi đỏ mọng sưng tấy vì bị hôn quá nhiều, khẽ nói: "Chiều nay sẽ có người đưa em đến một căn biệt thự ở ngoại ô. Ở đó sẽ an toàn hơn. Và ở đó... tôi sẽ cho em thấy thế nào là một liệu trình trị liệu thực sự không có giới hạn."
Lâm Dao nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài. Cô biết mình đã bước vào một trò chơi mà ở đó, cô chỉ có thể thắng khi đã dâng hiến tất cả, từ thể xác đến linh hồn cho vị bác sĩ tàn nhẫn này. Bão tố ngoài kia có thể lớn, nhưng bão tố trong lòng cô, dưới bàn tay của Thẩm Ngôn Chi, mới thực sự là thứ có thể hủy diệt cô bất cứ lúc nào.