Ánh hoàng hôn vàng vọt cuối cùng cũng tắt hẳn phía sau những tòa nhà cao tầng của thành phố S, nhường chỗ cho ánh đèn đường lung linh nhưng đầy rẫy những góc khuất. Lâm Dao bước ra khỏi cổng bệnh viện, cảm giác mệt mỏi sau một ngày làm việc dường như biến mất, thay vào đó là sự hồi hộp đến run người. Lời hẹn của Thẩm Ngôn Chi lúc chiều cứ vang vọng trong đầu cô như một lời nguyền: "Tối nay đến nhà tôi, tôi có liều thuốc mạnh hơn dành cho em."
Cô bắt một chiếc taxi, địa chỉ nhà anh đã được lưu sẵn trong điện thoại, nhưng thực chất nó đã khắc sâu vào tâm trí cô từ đêm hôm trước. Ngồi trên xe, nhìn dòng người qua lại, Lâm Dao thấy mình như đang sống ở một thế giới khác. Ở đó, cô không còn là một nhân viên văn phòng gương mẫu, mà là một con nghiện đang khao khát được gặp gỡ vị bác sĩ của mình – người duy nhất biết cách xoa dịu cơn ngứa ngáy trong tâm hồn và thể xác cô.
Khi đứng trước căn hộ cao cấp của Thẩm Ngôn Chi, Lâm Dao bỗng khựng lại. Ở hành lang, cô nhìn thấy một vài người đồng nghiệp của anh cũng sống ở khu vực này đang đi dạo. Cô vội vã cúi đầu, dùng chiếc khăn lụa che nửa mặt, tim đập loạn xạ vì sợ bị phát hiện. Mối quan hệ này nếu bị lộ ra, sự nghiệp của anh và danh dự của cô sẽ tan thành mây khói. Nhưng nỗi sợ hãi ấy lại mang đến một cảm giác kích thích tội lỗi khó tả.
Cạch.
Cửa mở. Thẩm Ngôn Chi xuất hiện với một vẻ ngoài khác hẳn ban ngày. Anh mặc một chiếc áo choàng tắm bằng lụa màu xanh đen, thắt lưng buộc lỏng lẻo, để lộ lồng ngực săn chắc với những giọt nước còn vương lại sau khi tắm. Ánh mắt anh nhìn cô không hề có sự ngạc nhiên, chỉ có sự điềm tĩnh đến đáng sợ.
"Em đến muộn 5 phút." Anh nói, giọng nói lạnh lùng nhưng lại chứa đựng một áp lực vô hình.
"Tôi... tôi gặp vài người quen ở sảnh nên phải chờ họ đi khuất." Lâm Dao bước vào, đóng cửa lại thật nhanh như để ngăn cách bản thân với thế giới đạo đức bên ngoài.
Thẩm Ngôn Chi không nói gì, anh nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh cô vào lòng. Mùi sữa tắm đàn hương quyện với hơi ấm nam tính bao vây lấy cô. Anh không cho cô thời gian để thở, lập tức cúi xuống chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn nồng cháy và thô bạo. Nụ hôn ấy không có sự dịu dàng, nó giống như một sự trừng phạt cho việc cô đã để anh phải chờ đợi.
"Bác sĩ... thuốc... liều thuốc mà anh nói..." Lâm Dao thều thào giữa những nụ hôn.
Thẩm Ngôn Chi đẩy cô xuống chiếc ghế sofa bằng da thật ở giữa phòng khách. Anh đứng thẳng người, bàn tay thong thả mở túi y tế đặt trên bàn. Bên trong không phải là thuốc mỡ hay thiết bị y tế thông thường, mà là một bộ dụng cụ bằng silicon và kim loại có hình dáng vô cùng kỳ lạ.
"Hôm nay, chúng ta sẽ không dùng tay." Anh lấy ra một thiết bị nhỏ, có khả năng rung nhẹ khi bật công tắc. "Đây là công nghệ mới nhất để kích thích tuần hoàn máu vùng hạ vị. Tôi sẽ lắp nó vào người em, và em phải giữ nó ở đó suốt cả đêm nay."
Lâm Dao sững sờ, đôi mắt mở to: "Suốt... suốt đêm sao? Nhưng làm sao tôi có thể..."
"Đó là lệnh của bác sĩ." Thẩm Ngôn Chi không cho cô cơ hội phản kháng. Anh quỳ xuống giữa hai chân cô, thô bạo vén chiếc váy ngủ của cô lên.
Trong ánh đèn mờ ảo của phòng khách, bàn tay anh bắt đầu thao tác. Từng cử động đều chuẩn xác đến kinh ngạc nhưng lại mang tính nhục dục cực cao. Khi thiết bị lạnh lẽo chạm vào da thịt nhạy cảm, Lâm Dao rùng mình, tiếng rên rỉ thoát ra khỏi kẽ răng.
"Rất tốt, sự phản ứng của cơ thể em luôn trung thực hơn lời nói." Anh vừa điều chỉnh tần số của thiết bị, vừa dùng đôi mắt tối sầm quan sát sự biến chuyển trên gương mặt cô.
Cảm giác rung động liên tục khiến Lâm Dao không thể ngồi yên. Cô cảm thấy cả người mình như bị thiêu đốt, từng tế bào thần kinh đều bị kích thích đến mức tối đa. Thẩm Ngôn Chi không dừng lại ở đó, anh bắt đầu dùng những lời lẽ "chuyên môn" để mô tả lại những gì đang diễn ra bên trong cơ thể cô, khiến cô vừa xấu hổ vừa đạt đến đỉnh điểm của sự sung sướng.
"Em có thấy không, Lâm Dao? Khi thiết bị này rung lên, các mạch máu của em đang giãn nở. Em đang rất khát khao tôi đúng không? Nhưng hôm nay tôi sẽ không cho em dễ dàng như vậy."
Anh đứng dậy, đi lấy một ly rượu vang đỏ, thong thả nhấp một ngụm rồi nhìn cô gái đang quằn quại trên ghế sofa. Anh muốn cô phải cầu xin, muốn cô phải hoàn toàn phục tùng mình. Sự chiếm hữu của Thẩm Ngôn Chi đã vượt xa giới hạn của một bác sĩ dành cho bệnh nhân. Anh muốn biến cô thành một tác phẩm nghệ thuật của riêng mình, một bệnh nhân chỉ có thể "khỏe lại" khi có sự tác động của anh.
Trận "trị liệu" tối hôm ấy kéo dài dai dẳng. Thẩm Ngôn Chi bắt cô phải di chuyển quanh phòng, làm những việc nhà đơn giản trong khi thiết bị vẫn đang hoạt động bên trong. Mỗi bước đi của cô đều là một cực hình của khoái cảm. Đến khi cô không thể chịu đựng được nữa, quỳ xuống dưới chân anh và cầu xin sự cứu rỗi, Thẩm Ngôn Chi mới mỉm cười hài lòng.
Anh bế cô lên giường, trút bỏ mọi rào cản cuối cùng. Đêm đó, căn hộ của vị bác sĩ trưởng khoa vang vọng những tiếng kêu cứu trong hạnh phúc của một cô gái đã hoàn toàn lạc lối. Thẩm Ngôn Chi đã chứng minh cho cô thấy, liều thuốc mạnh nhất của anh không phải là hóa chất, mà là sự thống trị tuyệt đối lên thể xác và linh hồn cô.
Khi bình minh hé rạng, Lâm Dao nằm trong vòng tay anh, mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự lệ thuộc. Cô biết mình đã không còn đường lui.