Sáng thứ Hai, bệnh viện Nhân dân số 1 lại bắt đầu một ngày mới bằng sự hối hả quen thuộc. Tiếng bước chân vội vã trên hành lang, mùi thuốc sát trùng nồng nặc và những tiếng thở dài mệt mỏi của bệnh nhân tạo nên một bầu không khí đặc quánh. Thế nhưng, trong lòng Lâm Dao, tất cả những âm thanh ấy dường như đều bị lu mờ bởi nhịp đập liên hồi của con tim khi cô đứng trước cửa phòng làm việc của Thẩm Ngôn Chi.
Sau đêm "trị liệu" điên cuồng tại nhà riêng, cơ thể cô vẫn còn vương lại cảm giác râm ran khó tả. Từng thớ thịt, từng tế bào như vẫn còn ghi nhớ hơi ấm của bàn tay anh, sự mạnh mẽ của bờ vai anh và cả những lời thì thầm đầy chiếm hữu khiến người ta phải đỏ mặt tía tai. Cô đã cố dặn lòng mình rằng đây chỉ là một mối quan hệ bác sĩ - bệnh nhân "đặc biệt", nhưng sự thật là cô đã hoàn toàn lún sâu vào mê cung dục vọng mà anh đã giăng ra.
Lâm Dao khẽ đẩy cửa bước vào. Thẩm Ngôn Chi đang đứng bên cửa sổ, chiếc áo blouse trắng tinh khôi được ủi phẳng phiu khoác lên thân hình cao lớn khiến anh trông thanh cao và xa cách như một vị thần. Khi nghe tiếng động, anh thong thả quay lại. Ánh nắng buổi sớm hắt vào đôi kính gọng vàng, che khuất đi sự tà mị trong đôi mắt nhưng không giấu nổi vẻ thâm trầm thường trực.
"Đến rồi à?" Anh lên tiếng, giọng nói trầm thấp mang theo một loại quyền lực tự nhiên.
Lâm Dao cúi đầu, bàn tay nắm chặt gấu váy: "Bác sĩ Thẩm, tôi đến để... kiểm tra lại."
Thẩm Ngôn Chi bước lại gần, mỗi bước chân của anh như giẫm lên dây thần kinh của cô. Anh dừng lại trước mặt cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh khiết hòa lẫn với mùi xà phòng tắm trên người anh.
"Trông em có vẻ mệt mỏi. Đêm qua không ngủ ngon sao?" Anh đưa tay, dùng ngón trỏ nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn vào mắt mình.
Lâm Dao không dám trả lời, gương mặt thanh tú ửng hồng. Sao cô có thể ngủ ngon khi mà dư vị của cuộc hoan lạc đêm qua cứ lặp đi lặp lại trong đầu như một đoạn phim quay chậm? Thẩm Ngôn Chi dường như rất hài lòng với phản ứng của cô. Anh thả tay ra, tiến về phía bàn làm việc, lật giở xấp hồ sơ bệnh án một cách chuyên nghiệp.
"Tình trạng viêm nhiễm của em cần phải theo dõi sát sao hơn. Hôm nay, chúng ta sẽ thử một phương pháp kích thích mới để tăng cường khả năng tự phục hồi của mô."
Anh ra hiệu cho cô bước vào phía sau tấm rèm xanh. Lâm Dao làm theo như một thói quen, cô tự giác cởi bỏ lớp quần áo, nằm lên giường khám lạnh lẽo. Thế nhưng lần này, sự lạnh lẽo của inox không làm cô rùng mình bằng sự mong chờ được chạm vào bởi bàn tay của người đàn ông kia.
Thẩm Ngôn Chi bước vào, tay cầm một thiết bị y tế nhỏ bằng kim loại và một lọ dung dịch trong suốt. Anh không lập tức kiểm tra mà dùng đôi mắt nóng bỏng quét qua cơ thể trần trụi của cô, dừng lại thật lâu ở những vết hằn đỏ mà chính anh đã để lại đêm qua.
"Em thật đẹp, Lâm Dao." Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc đi vì dục vọng đang kìm nén.
Bàn tay anh bắt đầu công việc. Lần này, sự đụng chạm không còn đơn thuần là kiểm tra. Những ngón tay điêu luyện của vị bác sĩ trưởng khoa luồn lách vào những ngõ ngách sâu kín nhất, mang theo dung dịch trơn trượt và mát lạnh. Thế nhưng, sự mát lạnh ấy nhanh chóng bị thiêu rụi bởi hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh.
"A... bác sĩ... nhẹ thôi..." Lâm Dao oằn mình, đôi chân không tự chủ được mà co lại, vô tình kẹp lấy hông của Thẩm Ngôn Chi.
"Thả lỏng. Em đang làm hỏng bài kiểm tra của tôi đấy." Anh nói vậy nhưng hành động lại càng thêm phần quyết liệt.
Sự tương phản giữa không gian phòng khám nghiêm trang, tiếng loa thông báo ngoài hành lang gọi tên bệnh nhân và sự điên cuồng đang diễn ra sau tấm rèm khiến Lâm Dao đạt đến một trạng thái kích thích cực độ. Cô sợ hãi có ai đó đột ngột bước vào, nhưng chính nỗi sợ ấy lại khiến cảm giác sung sướng trở nên mãnh liệt hơn gấp bội.
Thẩm Ngôn Chi hoàn toàn làm chủ cuộc chơi. Anh dùng những kiến thức về cơ thể người để chạm vào những huyệt đạo nhạy cảm nhất, khiến Lâm Dao không thể ngừng rên rỉ. Anh không chỉ dùng tay, mà còn dùng cả những lời nói "bẩn thỉu" nhưng mang vẻ ngoài chuyên môn để hạ gục lớp phòng thủ cuối cùng của cô.
"Nhìn xem, bác sĩ chưa làm gì mà bệnh nhân đã 'chảy nước' thế này rồi. Em nói xem, tôi nên bôi thuốc hay nên dùng thứ khác để lấp đầy em đây?"
Lâm Dao hoàn toàn mê muội. Cô vươn tay kéo lấy cổ áo anh, kéo anh xuống nụ hôn nồng cháy. Trong khoảnh khắc đó, chiếc áo blouse trắng cao quý bị nhăn nhúm, và vị bác sĩ thanh tú ấy đã hoàn toàn biến thành một con thú hoang đang ngấu nghiến con mồi của mình.
Trận hoan ái trong phòng khám kéo dài hơn dự định. Mỗi cú thúc của anh đều mang theo sự chiếm hữu tuyệt đối, như muốn khảm tên mình vào tận sâu trong tử cung của cô. Khi tiếng rên rỉ cuối cùng của Lâm Dao bị nuốt chửng bởi nụ hôn của anh, cả căn phòng dường như cũng rung chuyển theo sự thăng hoa của hai linh hồn lạc lối.
Thẩm Ngôn Chi chỉnh lại quần áo, đeo kính lên, trở lại vẻ đạo mạo thường ngày. Anh nhìn cô gái vẫn còn đang thở dốc trên giường khám, lạnh nhạt nói: "Hôm nay trị liệu đến đây thôi. Chiều nay tôi có ca phẫu thuật, tối em lại đến nhà tôi. Tôi có một 'liều thuốc' mạnh hơn dành cho em."
Lâm Dao nhìn theo bóng lưng anh bước ra ngoài, lòng cô ngổn ngang trăm mối tơ vò. Cô biết mình đã trở thành nô lệ của dục vọng, trở thành con rối trong lòng bàn tay của Thẩm Ngôn Chi. Nhưng kỳ lạ thay, cô lại cảm thấy thỏa mãn vô cùng