Thành phố về đêm khoác lên mình lớp áo hào nhoáng với những ánh đèn neon đủ màu sắc. Lâm Dao đứng bên cửa sổ căn hộ nhỏ của mình ở khu chung cư phía Nam, trái tim không thôi thổn thức. Cô vừa tắm xong, mái tóc còn vương hơi nước, trên người chỉ khoác hờ một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng màu xanh nhạt.
Bính bong.
Tiếng chuông cửa vang lên khô khốc giữa không gian yên tĩnh khiến cô giật mình. Lâm Dao biết ai đang đứng sau cánh cửa đó. Cô hít một hơi thật sâu, đôi chân trần bước trên mặt sàn gỗ, run rẩy vặn tay nắm cửa.
Thẩm Ngôn Chi đứng đó. Anh không còn mặc bộ đồ blouse trắng thường ngày mà thay vào đó là một chiếc sơ mi đen lụa cao cấp, nút cổ mở trễ, lộ ra vẻ phong trần và nguy hiểm. Trên tay anh là một chiếc túi y tế nhỏ, nhưng ánh mắt anh khi nhìn cô lại chẳng có chút gì là ý định cứu người.
"Bác sĩ Thẩm... anh đến rồi." Lâm Dao lí nhí.
"Tôi đã nói là sẽ đến kiểm tra tận nhà mà." Thẩm Ngôn Chi bước vào, không đợi chủ nhà mời. Anh đóng sầm cửa lại, thuận tay chốt khóa.
Mùi hương bạc hà quen thuộc hòa quyện với mùi thuốc lá nhạt trên người anh lập tức bao vây lấy cô. Thẩm Ngôn Chi đặt túi y tế lên bàn, rồi từ từ tiến lại gần Lâm Dao. Anh nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với ánh mắt sâu thẳm đầy dục vọng của mình.
"Em có vẻ rất nghe lời. Chiếc váy này... rất thuận tiện cho việc bôi thuốc."
Lâm Dao đỏ mặt, định lùi lại thì đã bị cánh tay rắn chắc của anh ôm ngang eo, kéo sát vào lồng ngực ấm nóng. "Bác sĩ, chúng ta... chúng ta vào phòng trong đi."
"Không cần. Ở đây cũng được." Thẩm Ngôn Chi thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào cổ cô làm Lâm Dao rùng mình.
Anh bế bổng cô lên, đặt cô ngồi lên chiếc bàn ăn bằng gỗ giữa phòng khách. Những ngón tay thon dài của vị bác sĩ bắt đầu thực hiện "công việc chuyên môn". Anh lần theo gấu váy lụa, từ từ vén lên cao. Làn da trắng ngần của Lâm Dao dưới ánh đèn vàng hiện lên vô cùng khiêu khích.
"Để tôi xem, vết viêm của em hôm nay tiến triển thế nào rồi."
Thẩm Ngôn Chi không vội vàng. Anh dùng sự kiên nhẫn của một người làm ngành y để hành hạ cảm xúc của cô. Từng ngón tay anh lướt nhẹ, rồi đột ngột thâm nhập vào vùng nhạy cảm nhất. Lâm Dao thốt lên một tiếng rên rỉ nghẹn ngào, đôi tay bám chặt vào vai anh.
"Bác sĩ... đau... không, em..."
"Suỵt. Thả lỏng ra. Em phải hợp tác thì thuốc mới ngấm sâu được."
Giọng nói của anh như bùa mê, khiến cô hoàn toàn mất đi sức kháng cự. Thẩm Ngôn Chi lấy từ trong túi y tế ra một lọ thuốc mỡ nhỏ, nhưng thay vì dùng dụng cụ y tế, anh lại dùng chính môi và lưỡi của mình để "thoa thuốc" cho cô. Sự tiếp xúc nóng bỏng và ẩm ướt ấy khiến Lâm Dao như muốn nổ tung. Cô chưa bao giờ nghĩ một bác sĩ vốn nổi tiếng thanh cao, lạnh lùng ở bệnh viện lại có thể làm ra những hành động táo bạo và đầy tính chiếm hữu đến thế.
Cơn sóng tình cuộn trào nhanh chóng xâm chiếm tâm trí cả hai. Thẩm Ngôn Chi không còn kìm nén, anh nhanh chóng trút bỏ lớp sơ mi đen, để lộ cơ bắp săn chắc và những đường nét nam tính hoàn hảo. Anh thúc mạnh, một lần nữa chiếm trọn lấy cô ngay trên chiếc bàn ăn.
"Kêu lên đi, Lâm Dao. Cho tôi biết em đang cảm thấy thế nào." Anh gầm nhẹ trong cổ họng, nhịp độ ngày càng trở nên cuồng bạo hơn.
"Ưm... Ngôn Chi... em sắp không chịu nổi nữa rồi..."
Mỗi cú va chạm của anh đều đánh thẳng vào linh hồn cô. Lâm Dao thấy mình như đang trôi dạt giữa đại dương hoang dại, nơi chỉ có sự hiện diện của người đàn ông này là phao cứu sinh duy nhất. Trong không gian phòng khách, tiếng thở dốc, tiếng va chạm cơ thể và tiếng rên rỉ hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của dục vọng nguyên thủy.
Thẩm Ngôn Chi dường như muốn khắc ghi dấu ấn của mình lên mọi tấc da thịt của cô. Anh cắn nhẹ vào vai cô, để lại một vết hằn đỏ thẫm. "Em là của tôi. Cả cơ thể này, căn bệnh này, đều chỉ có mình tôi được phép chạm vào."
Trận hoan ái kéo dài từ phòng khách vào đến phòng ngủ. Đến khi cả hai cùng chạm đến đỉnh cao của sự thăng hoa, Lâm Dao hoàn toàn kiệt sức, nằm lịm đi trong vòng tay anh. Thẩm Ngôn Chi nhìn cô gái nhỏ đang ngủ say, khóe môi hiện lên một nụ cười thâm trầm.