MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLiều Thuốc Độc Ngọt NgàoChương 4: SỰ CHIẾM HỮU

Liều Thuốc Độc Ngọt Ngào

Chương 4: SỰ CHIẾM HỮU

828 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn từ con phố sầm uất phía ngoài cửa sổ hắt vào văn phòng 402, tạo nên những mảng sáng tối chập chờn trên cơ thể đang quấn lấy nhau. Sau trận mây mưa nồng nhiệt ở chương trước, Lâm Dao nằm lọt thỏm trong vòng tay của Thẩm Ngôn Chi trên chiếc giường đơn chật hẹp. Hơi thở của cô vẫn còn dồn dập, làn da trắng sứ giờ đây đầy rẫy những dấu vết đỏ hồng – minh chứng cho sự kịch liệt của vị bác sĩ trẻ.

Thẩm Ngôn Chi một tay ôm lấy eo cô, tay kia lười biếng đùa nghịch với lọn tóc mai đẫm mồ hôi của Lâm Dao. Ánh mắt anh lúc này không còn sự lạnh lùng của một bác sĩ trưởng khoa, mà thay vào đó là sự thỏa mãn của một kẻ săn mồi vừa dùng bữa no nê.

"Bác sĩ Thẩm... chúng ta làm thế này... có phải là sai rồi không?" Lâm Dao lý nhí, giọng nói vẫn còn vương chút dư âm của sự hoan lạc.

Thẩm Ngôn Chi khẽ cười, một nụ cười trầm thấp vang lên từ lồng ngực săn chắc. Anh xoay người, ép cô xuống dưới thân mình một lần nữa, đôi mắt khóa chặt lấy ánh nhìn của cô.

"Sai? Em gọi một bác sĩ đang tận tâm cứu chữa cho bệnh nhân của mình là sai sao?" Ngón tay anh thon dài, thô bạo mà cũng đầy kỹ thuật lướt dọc theo sống lưng cô, khiến Lâm Dao không tự chủ được mà cong người lên. "Tôi đã nói rồi, đây là liệu trình đặc biệt. Và em... dường như rất hưởng thụ nó."

Lâm Dao xấu hổ quay mặt đi. Cô biết mình đã lún sâu. Sự nam tính, mùi hương bạc hà và cả sự chuyên nghiệp đầy biến thái của Thẩm Ngôn Chi như một loại thuốc phiện khiến cô không thể dứt ra. Mỗi khi anh chạm vào, mọi lý trí của cô đều tan biến, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy nhất.

"Ngày mai, em không cần đến đây vào buổi tối nữa." Thẩm Ngôn Chi bất chợt lên tiếng.

Lâm Dao giật mình, trong lòng dâng lên một nỗi hụt hẫng khó tả: "Anh... anh không chữa cho tôi nữa sao?"

Thẩm Ngôn Chi nhếch môi, ánh mắt lộ vẻ tà mị: "Không phải. Mà là ngày mai tôi sẽ đến tận nhà em. Tôi muốn kiểm tra xem môi trường sống của em có ảnh hưởng đến việc phát bệnh hay không. Và quan trọng hơn... tôi muốn thực hiện một bài kiểm tra sức bền ở một không gian thoải mái hơn phòng khám này."

Lời nói của anh khiến tim Lâm Dao đập loạn nhịp. Đến nhà sao? Điều đó đồng nghĩa với việc ranh giới giữa bác sĩ và bệnh nhân sẽ hoàn toàn bị phá bỏ.

Thấy cô im lặng, Thẩm Ngôn Chi cúi xuống, cắn nhẹ vào vành tai nhạy cảm của cô, giọng nói khàn đặc đầy dục vọng: "Đừng từ chối. Em biết là em không thể cưỡng lại tôi mà, đúng không? Chỗ này của em... đang run rẩy vì mong chờ tôi đây này."

Bàn tay anh lại bắt đầu chu du, thâm nhập vào vùng cấm địa vừa mới dịu đi đôi chút. Lâm Dao khóc nấc lên một tiếng, đôi tay thon dài ôm chặt lấy cổ anh. Cô nhận ra rằng, đối với Thẩm Ngôn Chi, cô không chỉ là một bệnh nhân, mà đã trở thành một món đồ chơi cao cấp mà anh muốn độc chiếm.

Sự kịch liệt lại bắt đầu bùng cháy. Thẩm Ngôn Chi như muốn vắt kiệt sức lực của cô gái nhỏ. Anh ép cô thực hiện những tư thế mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ làm được. Sự tương phản giữa chiếc áo blouse trắng tinh khôi mà anh vẫn khoác hờ trên vai và sự trần trụi, hoang dại trong hành động tạo nên một kích thích thị giác mãnh liệt.

"Kêu tên tôi đi." Anh gầm nhẹ, nhịp độ thúc đẩy càng lúc càng nhanh.

"Ngôn Chi... Thẩm Ngôn Chi... cứu em..." Lâm Dao mê sảng, đôi mắt mờ mịt vì khoái cảm.

Căn phòng 402 lại một lần nữa chứng kiến sự sa ngã của một linh hồn thuần khiết vào tay vị bác sĩ mang gương mặt thiên thần nhưng tâm hồn đầy rẫy những dục vọng nguyên thủy nhất. Mỗi cú va chạm, mỗi tiếng rên rỉ đều như một bản nhạc u tối và ngọt ngào, kéo dài mãi đến tận khuya.

Thẩm Ngôn Chi nhìn cô gái đã hoàn toàn lịm đi trong tay mình, khóe môi hiện lên một nụ cười đầy tính toán. Đây mới chỉ là bắt đầu của chuỗi đầy rẫy những khao khát. Anh sẽ không chỉ chữa trị cho cơ thể cô, mà sẽ khiến từng tế bào của cô đều phải ghi nhớ hơi ấm và sự hiện diện của anh.