MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLinh Đạo Vô ThượngChương 1: Đêm máu tuyết

Linh Đạo Vô Thượng

Chương 1: Đêm máu tuyết

1,011 từ · ~6 phút đọc

Gió bắc rít qua khe núi, mang theo mùi sắt gỉ và tro tàn.

Làng Vân Thủy nằm nép mình dưới chân dãy núi Huyền Linh, thuộc vùng biên viễn của Matcha Latte Giới. Nơi đây không có thành trì cao, không có tường thành kiên cố, chỉ có những mái nhà tranh thấp lè tè và những con đường đất đỏ ngoằn ngoèo. Dân làng sống bằng nghề săn thú và hái Rukh dại - những hạt mệnh vận lơ lửng trong không khí, đủ để đổi lấy vài viên Linh Tinh sống qua ngày.

Bùi Cổ Nhân ngồi trên tảng đá lớn ngoài rìa làng, lưng tựa vào gốc thông cổ thụ, tóc đen dài buộc lỏng sau gáy, vài sợi rơi trước trán che khuất một bên mắt. Hắn mặc áo choàng vải thô màu xám tro, thân hình cao lớn, vai rộng, cơ bắp rắn chắc ẩn dưới lớp vải mỏng, không phải loại cơ bắp phô trương của võ sĩ, mà là thứ sức mạnh tiềm tàng, như một thanh kiếm đang ngủ yên.

Mắt anh sâu thẳm, đen tuyền, không phản chiếu ánh trăng. Chỉ có gió lạnh thổi qua, làm không khí xung quanh nặng nề hơn một chút.

Cha anh từng nói: “Cổ Nhân, con đừng nhìn mọi thứ quá lâu. Ánh mắt con giống như vực sâu, nhìn lâu sẽ nuốt chửng những thứ con nhìn lâu.”

Anh không đáp. Chỉ im lặng.

Đêm nay, làng yên tĩnh lạ thường.

Rồi một tiếng nổ vang lên từ phía cổng làng, không phải tiếng sấm. Mà là tiếng Linh Đạo Ảnh kích hoạt, kèm theo mùi cháy khét của Magoi bị thiêu đốt.

Bùi Cổ Nhân đứng dậy. Không vội. Chỉ chậm rãi bước về làng.

Khi anh đến nơi, cảnh tượng đã hiện rõ dưới ánh trăng lạnh.

Máu... Máu nhuộm đỏ tuyết trắng.

Hơn hai mươi bóng đen mặc áo choàng đen, mặt nạ bạc che nửa mặt đang đứng giữa sân làng.

Trên tay họ là Linh Đạo Ảnh dạng lưỡi hái khói đen vẫn còn đang nhỏ máu.

Xung quanh là thi thể: ông lão hàng xóm, đứa trẻ chạy chơi ban chiều, bà cụ bán thảo dược.

Cha mẹ anh nằm cách đó không xa.

Cha nằm sấp, lưng bị xé toạc, xương sống lộ ra trắng hếu. Mẹ nằm ngửa, mắt mở to, tay vẫn nắm chặt tay cha như muốn kéo ông dậy lần cuối.

Bùi Cổ Nhân dừng lại.

Không hét. Không run. Chỉ im lặng nhìn.

Một tên trong đám áo đen bước lên, giọng khàn khàn qua mặt nạ:

“Thằng nhóc kia. Ngươi là Bùi Cổ Nhân?”

Anh không đáp.

Tên kia cười khẩy, Linh Đạo Ảnh lưỡi hái rung lên:

“Thiên Phú Vô Thượng ẩn trong huyết mạch nhà ngươi. Hắc Thị Hội và Thánh Hội Linh Quang đã chờ ngày này lâu rồi. Cha mẹ ngươi cố che giấu, nhưng giờ thì… hết rồi.”

Hắn giơ tay.

“Giết sạch. Không để lại dấu vết.”

Đám áo đen lao tới.

Bùi Cổ Nhân vẫn đứng yên.

Rồi. Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong lồng ngực anh.

Không phải âm thanh lớn. Chỉ là một tiếng “rắc” rất khẽ, như xương gãy.

Nhưng ngay lập tức, không khí quanh anh nặng nề đến mức tuyết rơi chậm lại.

Linh Đạo Nguyên Thủy, thứ năng lượng cơ bản nhất bị kìm nén từ nhỏ đột ngột bùng nổ.

Máu từ lỗ chân lông anh phun ra như mưa, nhuộm đỏ áo choàng. Cơ thể anh run lên, mạch máu vỡ tung, xương kêu răng rắc, đau đớn như hàng nghìn lưỡi dao đâm vào tủy.

Nhưng anh không ngã, mắt anh đỏ lên, không phải vì giận dữ, mà vì máu đã dâng lên đồng tử.

Một bóng hình mờ ảo hiện ra sau lưng anh, hắn cao lớn, cổ xưa, như một vị cổ nhân đứng trong hư vô. Linh Đạo Ảnh, không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một khối bóng tối với đôi mắt trắng lạnh.

Tên áo đen dẫn đầu cười lớn:

“Thức tỉnh rồi sao? Nhưng muộn quá rồi!”

Hắn vung lưỡi hái. Lưỡi hái cắt ngang không gian, mang theo khói đen nuốt chửng mọi thứ trên đường đi.

Bùi Cổ Nhân giơ tay phải.

Không né. Không tránh. Chỉ giơ tay.

Lưỡi hái chạm vào lòng bàn tay anh rồi 1 tiếng "rắc".

Lưỡi hái vỡ vụn.

Khói đen tan biến như gặp lửa.

Tên áo đen trợn mắt:

“Cái…cái gì?”

Bùi Cổ Nhân bước tới.

Mỗi bước chân, đất dưới chân nứt ra, tuyết tan chảy thành vũng máu.

Anh không nói gì. Chỉ đưa tay trái nắm lấy cổ tên kia.

Xương cổ hắn gãy răng rắc.

Máu phun ra từ miệng hắn.

Anh siết chặt hơn.

“Ngươi… nói gì về Thiên Phú?”

Giọng anh trầm thấp, lạnh như băng.

Tên áo đen ho ra máu, cố cười:

“Ngươi… không biết gì cả… Vô Thượng Phú… là lời nguyền… của Cổ Nhân Đệ Nhất…”

Bùi Cổ Nhân nhíu mày.

Lần đầu tiên trong đêm nay, anh lộ biểu cảm.

“Cổ Nhân Đệ Nhất?”

Tên kia cười khùng khục:

“Ngươi… chính là…”

Không kịp nói hết. Bàn tay anh siết mạnh làm đầu hắn nổ tung.

Máu bắn tung tóe.

Đám còn lại hoảng loạn.

“Chạy!”

“Không thể! Hắn mới thức tỉnh mà!”

Bùi Cổ Nhân quay đầu.

Mắt anh giờ đã hoàn toàn đỏ máu.

Linh Đạo Ảnh sau lưng anh mở rộng như một bóng tối nuốt chửng ánh trăng.

Anh bước tới. Không nhanh. Không chậm.

Chỉ là bước.

Mỗi bước, một tên ngã xuống.

Không tiếng kêu. Không kháng cự.

Chỉ có máu và tuyết đỏ.

Khi tên cuối cùng ngã xuống, làng Vân Thủy đã im lặng hoàn toàn.

Chỉ còn lại tiếng gió và tiếng thở nhẹ của Bùi Cổ Nhân.

Anh quỳ xuống bên thi thể cha mẹ.

Tay run run chạm vào tay mẹ.

Nó lạnh...

Rất lạnh....

Anh không khóc. Chỉ im lặng rồi đứng dậy.

Nhìn về phía chân trời, nơi thủ đô Đế Quốc Linh Đạo nằm xa xăm.

Giọng anh thì thầm, như nói với chính mình:

“Thánh Hội Linh Quang… Hắc Thị Hội…”

“Ta sẽ đến và tiêu diệt tất cả...”

Anh quay người rồi bước đi.

Tuyết rơi dày hơn.

Nhưng dấu chân anh không còn in trên tuyết nữa.

Chỉ còn máu.

Và một bóng hình cổ xưa mờ ảo theo sau lưng anh, như đang thì thầm điều gì đó mà chỉ anh nghe thấy.