Trong một tòa tháp cao chót vót tại thủ đô Linh Đế Thành - trung tâm của Đế Quốc Linh Đạo - Trưởng lão Trần Minh Quang ngồi trong phòng kín, ánh sáng từ viên Linh Tinh treo lơ lửng chiếu mờ ảo lên khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn. Ông là một trong những trụ cột của Thánh Hội Linh Quang với Linh Đạo Nguyên Thủy đã đạt cấp 2, đủ để ông cảm nhận được những rung động nhỏ nhất từ Rukh vũ trụ.
Bên ngoài, thành phố nhộn nhịp với xe Linh Hồn bay lượn, thương nhân hô hào bán Magoi tinh luyện và những học viên trẻ tuổi tập luyện Linh Đạo Ảnh dưới sân rộng, nhưng trong phòng này, không khí nặng nề như mộ địa.
Một đệ tử trẻ tuổi, tên Nguyễn Văn Hải đẩy cửa bước vào, mặt tái mét, tay cầm một cuộn giấy mỏng, đó là thông tin từ mạng Linh Hồn.
"Trưởng lão... tin xấu từ biên viễn."
Trần Minh Quang không ngẩng đầu, chỉ khẽ nhấc tay:
"Nói."
Hải nuốt nước bọt, giọng run run:
"Làng Vân Thủy...đã bị diệt sạch rồi. Đội săn của Hắc Thị Hội và chúng ta... toàn bộ chết hết. Không sót một ai."
Trưởng lão giờ mới ngẩng lên, mắt híp lại:
"Chi tiết."
"Theo báo cáo từ Linh Thoại Thiết còn sót lại, kẻ sống sót là một thiếu niên tên Bùi Cổ Nhân. Hắn... thức tỉnh Linh Đạo Nguyên Thủy ngay tại chỗ. Linh Đạo Ảnh của hắn... đã nuốt chửng cả đội. Không có dấu vết chiến đấu, chỉ có máu và xác vỡ vụn."
Trần Minh Quang im lặng một lúc, tay vuốt râu bạc. Ông nhớ lại cuộc họp bí mật cách đây vài tháng. Thánh Hội và Hắc Thị Hội hợp tác để xử lý những huyết mạch Vô Thượng tiềm ẩn. Gia tộc Bùi là mục tiêu vì lời tiên tri cổ:
"Cổ Nhân tái thế, phá vỡ rào cản."
Ông cười khẩy, nhưng nụ cười không vui:
"Thức tỉnh rồi sao? Nhanh hơn dự đoán."
Hải do dự:
"Trưởng lão... có phải chúng ta nên... cử đội khác xử lý hắn không?"
Trần Minh Quang lắc đầu:
"Không. Hãy chờ hắn đến. Nếu hắn là 'chìa khóa', chúng ta sẽ dùng hắn để mở khóa Rào Cản. Còn nếu không... thì giết."
Hải cúi đầu rời đi.
Trưởng lão đứng dậy, nhìn ra cửa sổ. Gió mang theo hơi lạnh từ dãy núi xa xăm, nơi làng Vân Thủy từng tồn tại.
" Cổ Nhân... hừ. Lời nguyền bắt đầu rồi."
---
Cách đó hàng nghìn dặm, trong rừng sâu của Thánh Đàng Giới, Lira - một tiên nữ Elf thuộc tộc Tinh Linh đang ngồi thiền bên dòng suối bạc. Da cô trắng muốt, tóc vàng dài như tơ lúa chín, mắt xanh như lá rừng. Linh Thiên Phú Thánh Phú khiến cô cảm nhận Rukh nhạy bén hơn người thường.
Đột nhiên, một rung động lan tỏa qua không khí như một cơn sóng ngầm từ xa xôi.
Cô mở mắt, tay đặt lên ngực.
"Là... Linh Đạo Nguyên Thủy? Nhưng mạnh quá... như vực sâu đang thức tỉnh vậy."
Cô không biết tại sao, nhưng hình ảnh một bóng hình cao lớn, lạnh lùng hiện lên trong đầu. Không phải ảo ảnh. Chỉ là cảm giác.
Cô lắc đầu cố xua đi.
Nhưng trái tim cô, lần đầu tiên trong hàng trăm năm sống, hơi rung động chỉ vì 1 hình bóng thoáng qua.
"Là ai...?"
Cô đứng dậy, nhìn về hướng Matcha Latte Giới.
"Có lẽ, ta nên đi tìm hiểu."
---
Bùi Cổ Nhân bước trên con đường đất đỏ dẫn ra khỏi làng. Mỗi bước chân, anh cảm nhận Linh Đạo Nguyên Thủy trong cơ thể vẫn đang sôi sục. Đau đớn vẫn còn, nhưng giờ đã thành một phần, như lửa rèn thép vậy.
Hình xăm trên tay phải anh, nơi Linh Đạo Ảnh phong ấn nóng rực.
Anh không nhìn lại làng...
"Không cần. Cha mẹ... đã đi rồi..."
Gió thổi mạnh hơn, mang theo tuyết rơi lất phất.
Phía trước là rừng Huyền Linh, nơi dẫn đến thủ đô.
Anh biết, đường đi sẽ không yên bình, và đúng vậy. Từ bụi rậm, ba bóng đen lao ra, tàn dư của đội săn, có lẽ trốn thoát từ làng.
"Thằng nhóc! Ngươi giết anh em ta. Ngươi phải chết!"
Một tên gầm lên, Linh Đạo Ảnh dạng kiếm lửa vung tới.
Bùi Cổ Nhân dừng lại. Không né. Chỉ giơ tay.
Kiếm lửa chạm vào rồi tan biến.
Tên kia trợn mắt:
"Cái gì?"
Anh bước tới. Mỗi bước, Linh Đạo Ảnh sau lưng mờ ảo hiện ra bóng cổ nhân mở mắt trắng dã.
Tên thứ hai lao vào, dùng Linh Đạo Ý Vũ Trang bao bọc cơ thể.
"Chết đi!"
Nắm đấm đấm thẳng ngực anh.
"Rắc."
Xương tay tên kia vỡ vụn.
Anh không động. Chỉ nhìn.
Tên thứ ba hoảng loạn, bắn ra chùm năng lượng Emitter.
Anh giơ tay phải. Hình xăm sáng lên.
Bóng cổ nhân nuốt chửng chùm năng lượng rồi phun ngược lại.
Tên kia tan biến trong ánh sáng.
Chỉ còn lại hai tên, chúng quỳ xuống run rẩy.
"Tha... tha mạng..."
Bùi Cổ Nhân nhìn chúng, mắt anh đỏ lên.
"Cha mẹ ta... có xin tha không?"
Giọng anh lạnh như gió bắc.
Rồi anh siết tay.
Linh Đạo Ảnh bao phủ.
Xương chúng vỡ nát.
Máu bắn tung.
Anh tiếp tục bước, không nhìn lại.
Đường đến thủ đô còn xa, nhưng anh biết rằng đây chỉ là bắt đầu.