Hư Không Tĩnh Giới vẫn im lặng như một bức tranh tĩnh vật. Không gió, không âm thanh, chỉ có những vệt sáng mờ ảo lơ lửng giữa không trung như những hạt Rukh bị đông đặc vĩnh viễn.
Bùi Cổ Nhân ngồi khoanh chân trên mặt đất đen nhánh, mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đặn, Linh Đạo Nguyên Thủy trong cơ thể anh giờ đã ổn định hoàn toàn, không còn sôi sục như lửa, mà chảy êm đềm như dòng sông sâu thẳm.
Sư phụ Cổ Nhân đứng cách anh vài bước, tay cầm cây gậy gỗ khắc phù văn, mắt nhìn chăm chú.
Vân Mộng ngồi ở một góc xa hơn, tựa lưng vào một tảng đá mờ ảo do chính cô tạo ra từ sương mộng. Cô đã tỉnh hẳn, vết thương từ trận đánh ở học viện đã lành nhờ Linh Đạo Nguyên Thủy của sư phụ Cổ Nhân. Giờ cô chỉ im lặng quan sát, mắt tím thỉnh thoảng liếc về phía Bùi Cổ Nhân, cô không nói gì, nhưng ánh mắt ấy chứa đựng sự phức tạp: kính nể, lo lắng và một chút gì đó khó gọi tên.
Sư phụ Cổ Nhân lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng mang theo uy nghiêm:
“Đứng dậy. Hôm nay ta sẽ dạy ngươi Linh Đạo Ảnh thực sự.”
Bùi Cổ Nhân mở mắt, đứng lên. Cơ thể anh cao lớn, vai rộng, tóc đen buộc lỏng sau gáy, vài sợi rơi trước trán che một bên mắt sâu thẳm. Dù vừa trải qua trận đánh, khí chất bá đạo vẫn không suy giảm, lạnh lùng, nam tính như một thanh kiếm đang chờ được rút ra.
Anh bước tới trước sư phụ.
Sư phụ gật đầu.
“Linh Đạo Ảnh không phải thứ ngươi có thể triệu hồi như một con thú cưỡi. Nó là biểu hiện của linh hồn ngươi, là phần sâu nhất, nguyên thủy nhất. Hiện tại, Linh Đạo Ảnh của ngươi chỉ là một bóng cổ nhân mơ hồ, chưa có hình thái hoàn chỉnh. Đó là vì ngươi chưa thực sự hiểu nó.”
Ông giơ cây gậy, vẽ một vòng tròn trên không trung. Một hình ảnh hiện ra, bóng cổ nhân sau lưng anh, đôi mắt trắng dã, thân hình mờ ảo như khói.
“Ngươi thấy chưa? Nó chỉ là ‘bóng’. Chưa có thực thể. Để biến nó thành thực thể, ngươi phải làm ba bước sau.”
Ông giơ một ngón tay.
“Bước đầu: Hãy nhận diện nó. Linh hồn ngươi là phân thân của Cổ Nhân Đệ Nhất, một tồn tại từng chạm Bậc 4. Linh Đạo Ảnh của ngươi sẽ mang dấu ấn của hắn: sáng tạo và hủy diệt. Nhưng ngươi không phải hắn hoàn toàn. Ngươi là tái sinh, có ý chí riêng, có trải nghiệm riêng. Vì vậy, hình thái cuối cùng của Linh Đạo Ảnh sẽ là của riêng ngươi, không phải sao chép.”
Anh gật đầu.
“Sư phụ... làm thế nào để nhận diện?”
Sư phụ đặt tay lên vai anh.
“Thiền định sâu. Đóng mắt. Đi vào linh hồn mình. Tìm kiếm ‘cái ta’ sâu nhất.”
Anh nhắm mắt.
Hơi thở chậm lại.
Không gian xung quanh mờ đi.
Anh bước vào... chính mình.
Trong linh hồn anh là một vùng tối vô tận, như vực sâu không đáy. Ở trung tâm, một bóng hình ngồi khoanh chân, đó chính là bóng cổ nhân. Nhưng lần này, nó không mơ hồ. Nó mở mắt nhìn anh.
Giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải của ai khác, mà là của chính anh:
“Ngươi... là ta. Nhưng ta không phải ngươi.”
Anh hỏi:
“Tại sao?”
Bóng cổ nhân cười khẽ, nụ cười giống hệt nụ cười khẩy của anh.
“Vì ta đã thất bại ở Bậc 4. Ta để lại lời nguyền Rào Cản Bậc 4 để bảo vệ vũ trụ khỏi siêu việt tuyệt đối. Ngươi là phân thân, sẽ tái sinh để phá vỡ nó. Nhưng nếu ngươi phá vỡ... vũ trụ này sẽ sụp đổ.”
Anh im lặng.
Rồi hỏi:
“Ta phải làm gì?”
Bóng cổ nhân đáp:
“Chấp nhận ta. Nhưng không trở thành ta. Sử dụng sức mạnh của ta, nhưng giữ ý chí của ngươi.”
Anh gật đầu.
Ánh sáng lóe lên.
Bóng cổ nhân tan biến, không phải biến mất, mà hòa vào anh.
Anh mở mắt.
Linh Đạo Ảnh sau lưng anh thay đổi.
Không còn mơ hồ.
Bây giờ là một thân ảnh cao lớn, mặc áo bào cổ xưa, tóc dài bay, khuôn mặt giống anh nhưng già nua hơn, mắt trắng dã nhưng không đáng sợ, mà uy nghiêm.
Sư phụ gật đầu hài lòng.
“Tốt. Bước đầu hoàn thành. Linh Đạo Ảnh của ngươi giờ đã có hình thái cơ bản: ‘Cổ Nhân Hư Vô’ , có thể sáng tạo (tái tạo bản thân) và hủy diệt (phá vỡ ràng buộc).”
Ông tiếp tục:
“Bước thứ hai: Kiểm soát. Linh Đạo Ảnh không phải vũ khí, nó là phần mở rộng của ngươi. Nếu ngươi dùng nó như vũ khí, nó sẽ phản phệ. Phải dùng như... cánh tay thứ hai.”
Ông vẫy tay.
Một bóng ảo ảnh hiện ra, một con quái vật giả lập cấp 4 trung kỳ.
“Thử đi. Không dùng Linh Đạo Ảnh để đánh. Dùng nó để... cảm nhận.”
Anh gật đầu.
Linh Đạo Ảnh sau lưng bước ra, không phải tách rời, mà như một phần cơ thể anh.
Anh cảm nhận được mọi chuyển động của quái vật giả lập đều rõ ràng hơn, như anh có thêm một cặp mắt, một bộ óc nữa vậy.
Quái vật lao tới.
Anh không né.
Linh Đạo Ảnh giơ tay, không đánh, chỉ chạm.
Quái vật dừng lại.
Rồi tan biến.
Sư phụ cười.
“Tốt. Ngươi đã hiểu rằng Linh Đạo Ảnh không phải để ‘đánh’, mà để ‘hiểu’ và ‘thay đổi’ rồi đó.”
Anh thở ra.
Mồ hôi lấm tấm trên trán.
Sư phụ nói tiếp:
“Bước thứ ba: Phát triển. Linh Đạo Ảnh sẽ tiến hóa theo ngươi. Khi ngươi lên Cấp, nó sẽ mạnh hơn. Khi ngươi lên Bậc, nó sẽ siêu việt. Nhưng hãy nhớ: Đừng để nó kiểm soát ngươi. Vô Thượng Phú là hai mặt: sáng tạo cứu ngươi, hủy diệt có thể tự hủy ngươi.”
Anh gật đầu.
“Cảm ơn sư phụ.”
Sư phụ nhìn Vân Mộng, cô đang ngồi im lặng, mắt tím nhìn anh không rời.
“Đứa nhỏ kia... cô bé có Thiên Phú tốt. Nếu ngươi muốn, ta có thể nhận luôn.”
Anh nhìn cô.
Vân Mộng cúi đầu.
“Tôi... muốn học. Để... theo kịp anh ấy.”
Anh im lặng một lúc.
Rồi nói:
“Được.”
Sư phụ cười.
“Tốt. Ngày mai bắt đầu huấn luyện thực chiến. Hôm nay nghỉ ngơi.”
Anh ngồi xuống, nhắm mắt.
Vân Mộng ngồi gần hơn một chút, không quá gần, nhưng đủ để cảm nhận hơi ấm từ anh.
Cô thì thầm trong lòng:
“Mình... không thể rời xa anh ấy được nữa.”
Nhưng anh không nghe thấy.
Chỉ im lặng tu luyện.