MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLinh Đạo Vô ThượngChương 8: Chỉ dạy

Linh Đạo Vô Thượng

Chương 8: Chỉ dạy

1,229 từ · ~7 phút đọc

Bùi Cổ Nhân tỉnh dậy trong một không gian lạ lùng.

Không phải hang động ẩm thấp, cũng không phải rừng sâu hay thành phố nhộn nhịp. Đây là một vùng đất trống trải, bầu trời xám xịt không có mặt trời, chỉ có những vệt sáng mờ ảo lơ lửng như Rukh bị đông đặc.

Dưới chân là mặt đất đen nhánh, không cỏ, không cây, chỉ có những đường vân cổ xưa lấp lánh yếu ớt như mạch máu của chính vũ trụ.

Anh ngồi dậy, cơ thể không còn đau.

Vết thương từ trận đấu với Trần Minh Quang đã khép lại hoàn toàn, thậm chí còn để lại cảm giác mạnh mẽ hơn trước. Linh Đạo Nguyên Thủy trong cơ thể anh giờ ổn định, không còn sôi sục mất kiểm soát như trước đây.

Trước mặt anh là một lão nhân áo bào xám bạc, tóc trắng dài bay nhẹ dù không có gió.

Khuôn mặt lão già nua, nếp nhăn sâu hoắm, nhưng đôi mắt sáng như sao, chứa đựng vô vàn năm tháng.

Lão nhân ngồi trên một tảng đá đen, tay cầm một cây gậy gỗ đơn sơ khắc đầy phù văn.

Anh nhìn lão, giọng trầm:

“Sư phụ.”

Lão nhân giờ chính thức là sư phụ của anh, Lão mỉm cười nhẹ, nụ cười mang theo chút hoài niệm:

“Ngươi tỉnh rồi. Tốt. Ta đã đưa ngươi và cô bé kia đến ‘Hư Không Tĩnh Giới’, là một không gian riêng do ta tạo ra. Ở đây, thời gian trôi chậm gấp hàng vạn lần, không ai tìm được.”

Anh nhìn quanh.

Vân Mộng đang nằm cách đó không xa, thở đều, vẫn chưa tỉnh. Cô được đặt trên một lớp sương tím mềm mại chắc là do chính cô tạo ra để tự bảo vệ.

Anh quay lại nhìn sư phụ.

“Ta... thật sự trở thành đệ tử của người?.”

Lão nhân gật đầu:

“Đúng vậy. Ta nhận ngươi làm đệ tử không phải vì thương hại, mà vì ngươi là chìa khóa. Vô Thượng Phú của ngươi là di sản cuối cùng của Cổ Nhân Đệ Nhất, người từng chạm ngưỡng Bậc 4 nhưng thất bại. Linh hồn ngươi là phân thân của hắn, tái sinh để phá vỡ Rào Cản Bậc 4. Thánh Hội và Hắc Thị Hội biết điều này nên chúng đã săn lùng từ nhỏ rồi.”

Anh im lặng một lúc.

Rồi hỏi:

“Sư phụ... hãy dạy cho con về sức mạnh thực sự.”

Lão nhân gật đầu, giọng trầm ấm nhưng uy nghiêm:

“Tốt. Ngồi xuống. Ta sẽ dạy lại, chi tiết hơn, để ngươi hiểu rõ con đường mình đang đi.”

Anh ngồi khoanh chân đối diện lão nhân.

Lão giơ tay, một luồng ánh sáng hiện ra giữa không trung, hình ảnh Đạo Linh Thang hiện rõ, từng tầng lớp chồng chất như vô hạn bậc thang.

“Đầu tiên, Linh Đạo Nguyên Thủy là nền tảng của mọi thứ. Đây là năng lượng cơ bản nhất được kết hợp giữa thể chất, tinh thần và linh hồn. Mọi sinh linh đều có, nhưng chỉ khi thức tỉnh mới có thể khai thác được. Người phàm ở Matcha Latte Giới cũng rất mạnh so với các vũ trụ khác, cho họ xuống vị diện yếu hơn thì họ sẽ sức mạnh mạnh nhất giới đó, nhưng ở đây, đó chỉ là khởi điểm.”

Lão nhân chỉ vào tầng thấp nhất.

“Cấp 4 đến cấp 0 là giai đoạn ‘Xây Dựng Nền Tảng’.”

“cấp 4: Vượt qua chiều không gian hữu hạn. Ngươi hiện tại là cấp 4 sơ kỳ, có thể cảm nhận và thao túng chiều không gian cơ bản, nhưng vẫn bị ràng buộc bởi quy luật vật lý và khái niệm thông thường.”

“cấp 3: Vượt khái niệm cơ bản. Bắt đầu thao túng thời gian ngắn hạn, nhân quả sơ cấp, và ý chí Đế Vương. Ở tầng này, kẻ mạnh có thể khiến kẻ yếu không dám động thủ chỉ bằng ánh mắt.”

“Cấp 2: Vượt ý chí Đế Vương. Linh Đạo Ảnh đạt mức ‘thống trị’, có thể áp đặt quy tắc riêng trong phạm vi nhỏ. Trần Minh Quang là cấp 2 sơ kỳ, Linh Đạo Ảnh của hắn là Cổ Thụ Chinh Phục, có thể kìm hãm cả cấp 2 hậu kỳ trong thời gian ngắn.”

“Cấp 1: Vượt mọi ràng buộc ontology, tự tồn tại mà không cần bất cứ thứ gì bên ngoài. Ở tầng này, kẻ mạnh có thể xóa khái niệm tồn tại của kẻ yếu chỉ bằng ý niệm.”

“Cấp 0: Boundless, tự tồn tại tuyệt đối. Không còn khái niệm ‘cần’ hay ‘phụ thuộc’. Chúng sinh là vi khuẩn, mình ta là thần. Tất cả các cấp khác cũng chỉ là vi khuẩn nếu so với cấp 0.”

Lão nhân chỉ lên cao hơn.

“Bậc sau cấp 0 mới là siêu việt thực sự. Vô hạn tầng bậc. Mỗi Bậc vượt bậc trước vô biên lần, không phải số lượng mà là chất lượng. Bậc 1 coi toàn bộ cấp 0 như ảo tưởng không tồn tại. Bậc 2 coi Bậc 1 như cát bụi. Bậc 3 coi Bậc 2 như không có thật. Hiện tại thế giới này cao nhất là Bậc 3, chưa ai đạt được Bậc 4.”

Anh hỏi:

“Vượt cấp... có thể không?”

Lão nhân gật đầu.

“Có thể. Nhưng không dễ. Vô Thượng Phú giúp ngươi tăng tốc và tiềm năng và mạnh hơn, nhưng thực chiến vẫn phụ thuộc vào kinh nghiệm, ý chí, và đồ vật. Kẻ có đồ tốt cực mạnh mạnh thì dù cùng cảnh giới vẫn có thể đè bẹp ngươi. Còn vượt 3 tiểu cảnh giới? Chỉ có thể nếu đối thủ yếu hoặc có sơ hở lớn. Ngươi mới cấp 4 sơ kỳ, đối đầu cấp 2 sơ kỳ là đang đi tự sát. Nhưng may mà ta đấy, khạc khạc khạc.”

Ông nhìn anh sâu.

“Vượt cấp không phải chuyện đùa. Nhiều thiên tài chết vì tự tin quá mức. Ngươi có Vô Thượng Phú, nhưng phải kiểm soát nó. Nếu không, nó sẽ phản phệ ngươi, linh hồn sẽ vỡ vụn.”

Anh gật đầu.

“Sư phụ... người có thể dạy con kiểm soát được không?.”

Lão nhân mỉm cười.

“Tốt. Đầu tiên: Thiền định. Ngồi xuống, tập trung vào Linh Đạo Nguyên Thủy trong đan điền.”

Anh làm theo.

Lão nhân đặt tay lên lưng anh.

Một luồng năng lượng ấm áp chảy vào.

“Giờ... hãy cảm nhận nó. Không ép buộc. Chỉ để nó chảy tự nhiên.”

Anh nhắm mắt.

Linh Đạo Nguyên Thủy trong cơ thể trước đây sôi sục như lửa giờ chậm rãi, ổn định.

Như dòng sông êm đềm.

Lão nhân nói:

“Đây là bước đầu. Kiểm soát không phải mạnh hơn, mà là hiểu nó. Vô Thượng Phú của ngươi là sáng tạo và hủy diệt. Sáng tạo để tái tạo bản thân, hủy diệt để phá vỡ ràng buộc. Nhưng nếu không cân bằng, sáng tạo sẽ biến thành phản phệ, hủy diệt sẽ tự hủy.”

Anh mở mắt.

“Cảm ơn sư phụ.”

Lão nhân đứng dậy.

“Giờ thì nghỉ ngơi. Mai ta dạy ngươi Linh Đạo Ảnh thực sự, không phải bóng cổ nhân mơ hồ, mà là hình thái hoàn chỉnh.”

Anh nhìn Vân Mộng, cô đã tỉnh, cô ngồi dậy, mắt tím nhìn anh đầy lo lắng.

Anh gật đầu nhẹ với cô.

Cô đỏ mặt, cúi đầu.

Lão nhân cười.

“Đứa nhỏ kia... có duyên với ngươi. Nhưng con đường siêu việt không có chỗ cho tình cảm. Hãy nhớ lấy.”

Anh không đáp.

Chỉ im lặng nhìn bầu trời xám.

Hành trình mới thực sự bắt đầu.