Bùi Cổ Nhân bước vào sân chính học viện Linh Đạo, máu từ cánh tay và sườn vẫn rỉ ra từng giọt, thấm đỏ lớp áo choàng xám tro.
10 học viên cấp 3 nằm rải rác quanh sân, thở hổn hển, một số bất tỉnh, số khác cố bò dậy nhưng không nổi.
Trần Minh Quang đứng trên bậc thềm cao dẫn vào tháp chính, áo bào trắng thêu phù văn vàng, tóc bạc buộc cao, mắt đỏ hoe vì giận dữ và đau đớn.
Ông là cấp 2 sơ kỳ, một cảnh giới mà ở Linh Đế Thành này đã thuộc hàng cao thủ, đủ để ông nắm giữ vị trí trưởng lão Thánh Hội kiêm giáo sư học viện.
Không khí sân rộng nặng nề như bị đè nén.
Học viên còn lại tụ tập xa xa, không dám lại gần.
Vân Mộng đứng sau lưng anh, tay siết chặt, mắt tím lo lắng nhưng không dám lên tiếng.
Trần Minh Quang nhìn xuống, giọng trầm thấp mang theo sát khí:
“Bùi Cổ Nhân. Ngươi giết con ta. Giết người của Đế Quốc ngay trước cổng thành ta. Ngươi nghĩ mình có thể sống sót rời khỏi đây sao?”
Anh ngẩng đầu, mắt đen tuyền không chớp.
“Ta không nghĩ. Ta chỉ làm.”
Trần Minh Quang cười lạnh.
“Hay lắm. Cấp 4 sơ kỳ, mới thức tỉnh chưa đầy ba ngày đã dám khiêu khích ta, một cấp 2 sơ kỳ. Ngươi có Vô Thượng Phú, nhưng đừng tưởng vượt cấp là chuyện đùa.”
Ông giơ tay. Không gian rung chuyển.
Linh Đạo Ảnh của ông hiện ra, là một cây cổ thụ khổng lồ, rễ cây lan tỏa như mạng nhện, lá cây ánh vàng lấp lánh mang theo áp lực Linh Đạo Ý Đế Vương.
Cây cổ thụ không tấn công trực tiếp mà kiểm soát toàn bộ sân, rễ cây len lỏi dưới đất, lá cây tỏa sương vàng làm chậm chuyển động của mọi thứ trong phạm vi.
Kết giới sân học viện kích hoạt, lớp màng ánh bạc bao phủ ngăn không cho ai thoát ra hoặc vào.
Trần Minh Quang nói:
“Ở đây, ngươi không thể chạy. Ta sẽ lấy mạng ngươi, rồi lấy Thiên Phú của ngươi cho Thánh Hội.”
Anh bước tới.
Rễ cây trồi lên quấn chân.
Anh giơ tay trái, Linh Đạo Nguyên Thủy bùng lên tập trung vào chân, rễ vỡ vụn.
Nhưng sương vàng rơi xuống, thấm vào da, chuyển động chậm lại.
Anh cảm nhận rõ ràng sự chênh lệch cảnh giới không phải chuyện đùa. Cấp 2 sơ kỳ có thể kìm hãm cả cấp 2 hậu kỳ trong thời gian ngắn.
Còn anh mới cấp 4 sơ kỳ, dù có Vô Thượng Phú giúp tăng tốc và tiềm năng, nhưng thực lực hiện tại vẫn là khoảng cách quá lớn.
Trần Minh Quang vung tay.
Rễ cây khổng lồ quấn chặt anh, treo lơ lửng giữa không trung.
Xương kêu răng rắc.
Máu rỉ từ khóe miệng.
Anh siết răng, cố thay đổi bản thân trở lên linh hoạt hóa như lần trước.
Nhưng lần này, rễ cây siết chặt hơn, sương vàng làm chậm quá trình tái tạo.
Anh bị kìm hãm.
Đau đớn ập tới
Thật sự rất đau.
Vân Mộng hét lên:
“Dừng lại!”
Cô lao tới, sương tím lan ra cố phá rễ.
Trần Minh Quang liếc sang.
Một cành cây quất mạnh đánh bay cô ra xa đập vào tường sân.
Cô phun máu, ngã xuống.
Anh nhìn cô.
Mắt đỏ lên.
Không phải vì thương xót.
Chỉ là... không thích ai bị đánh khi đang ở gần mình.
Anh hít sâu.
Linh Đạo Ảnh hiện ra, bóng cổ nhân co lại hòa vào cơ thể.
Linh Đạo Nguyên Thủy bùng lên, không điên cuồng mà tập trung lại.
Cơ thể anh rung lên, mạch máu nổi rõ.
Rễ cây siết chặt hơn, nhưng anh... bắt đầu phá vỡ một phần.
Một vết nứt xuất hiện trên rễ.
Trần Minh Quang nhíu mày.
“Ngươi... còn sức?”
Anh không đáp.
Chỉ cố gắng.
Nhưng rễ cây siết mạnh hơn.
Xương sườn gãy thêm 10 cái.
Máu phun ra từ miệng và gốc mắt.
Anh quỳ một gối xuống đất.
Trần Minh Quang cười lớn.
“Thấy chưa? Vượt cấp? Chỉ là ảo tưởng của kẻ mới thức tỉnh như ngươi mà thôi. Đánh bại được mấy con gà mà đã tưởng mình ghê gớm lắm. Giờ thì... chết đi.”
Ông giơ tay, lá cây vàng rơi như mưa, mỗi chiếc là một lưỡi dao Linh Đạo nhắm thẳng vào anh.
Anh ngẩng đầu.
Mắt đỏ hoe.
Không phải sợ.
Chỉ là... giận... giận vì bản thân quá yếu...
Nhưng lá cây sắp chạm đến.
Thì đột nhiên.
Một tiếng “ầm” vang lên từ không trung.
Không gian sân học viện rung chuyển.
Một bóng người xuất hiện giữa trời, ông mặc áo bào xám bạc, tóc trắng dài bay trong gió, khuôn mặt già nua nhưng mắt sáng như sao.
Khí chất và áp lực ông tỏa ra không hừ tầm thường.
Áp lực từ ông lan tỏa không phải ở cấp 2, không phải cấp 1.
Mà là... Cấp 0.
Hoặc cao hơn...
Lá cây vàng dừng lại giữa không trung rồi tan biến như chưa từng tồn tại.
Rễ cây cổ thụ của Trần Minh Quang bị bẻ gãy, Linh Đạo Ảnh vỡ vụn.
Trần Minh Quang trợn mắt, phun máu bay ngược ra sau, đập vào tường tháp chính.
Ông ngã xuống, bất tỉnh.
Cao nhân đáp xuống sân, nhìn Bùi Cổ Nhân.
Giọng ông trầm ấm, mang theo uy nghiêm:
“Đứa nhỏ, ngươi có ý chí không tệ. Nhưng chênh lệch cảnh giới không phải thứ ý chí đơn thuần có thể bù đắp.”
Anh ngẩng đầu, máu vẫn rỉ từ miệng.
“Ngươi... là ai?”
Cao nhân mỉm cười nhẹ:
“Ta là Lão giả vô danh, chỉ là một kẻ lang thang qua Vô Thượng Linh Giới. Thấy ngươi có Vô Thượng Phú, lại có ý chí sắt đá, ta quyết định... muốn nhận ngươi làm đệ tử.”
Anh im lặng.
Không từ chối. Không nhận ngay.
Chỉ hỏi:
“Tại sao?”
Cao nhân bước tới, tay đặt lên vai anh.
Một luồng Linh Đạo Nguyên Thủy ấm áp chảy vào, vết thương khép lại nhanh chóng.
Ông nói:
“Vì ngươi là chìa khóa. Vô Thượng Phú không phải ngẫu nhiên xuất hiện. Nó là di sản của Cổ Nhân Đệ Nhất, người đã từng chạm ngưỡng Bậc 4 nhưng thất bại, hắn đã để lại lời nguyền Rào Cản Bậc 4. Cha mẹ ngươi bị phong ấn không phải để hại ngươi, mà để bảo vệ ngươi, chờ ngươi đủ mạnh mới thức tỉnh hoàn toàn.”
Anh nhíu mày.
“Cổ Nhân Đệ Nhất... là ta?”
Cao nhân gật đầu.
“Phân thân linh hồn. Thân xác ngươi là tái sinh. Thánh Hội và Hắc Thị Hội biết điều này nên chúng săn lùng ngươi từ nhỏ.”
Ông nhìn anh sâu.
“Ta sẽ dạy ngươi hệ thống sức mạnh thực sự của Vô Thượng Linh Đạo.”
Ông giơ tay.
Một luồng ánh sáng hiện ra, hình ảnh Đạo Linh Thang hiện rõ.
“cấp 4 đến cấp 0 là nền tảng. Mỗi cấp là một lớp siêu việt. Cấp 4 có thể vượt qua chiều không gian hữu hạn, cấp 3 vượt khái niệm cơ bản, cấp 2 vượt ý chí Đế Vương, cấp 1 vượt mọi ràng buộc ontology, cấp 0 là Boundless - tự tồn tại mà không cần bất cứ thứ gì.”
Ông tiếp tục:
“Bậc sau Tier 0 mới là siêu việt thực sự. Mỗi Bậc vượt bậc trước vô biên lần, không phải tính số lượng, mà là chất lượng. Bậc 1 có thể coi Tier 0 như vi khuẩn. Bậc 2 coi Bậc 1 như cát bụi. Bậc 3 coi Bậc 2 như không tồn tại.”
“Nhưng... vượt cấp không dễ. Thiên Phú chỉ giúp tăng tốc và tiềm năng. Thực chiến vẫn phụ thuộc vào kinh nghiệm, ý chí, và đồ vật. Kẻ có đồ tốt, Thiên Phú mạnh, cùng cảnh giới vẫn có thể đè bẹp kẻ yếu hơn. Còn vượt 3 tiểu cảnh giới? Chỉ có thể nếu đối thủ yếu hoặc có sơ hở lớn.”
Ông nhìn anh.
“Ngươi mới cấp 4 sơ kỳ, đối đầu cấp 2 sơ kỳ là tự sát. May mà ta đã đến.”
Anh im lặng.
Rồi hỏi:
“Sư phụ... người định dạy con gì đầu tiên?”
Sư phụ Cổ Nhân cười:
“Đầu tiên: học kiểm soát. Vô Thượng Phú của ngươi là sáng tạo và hủy diệt, nhưng nếu không kiểm soát tốt, nó sẽ phản phệ chính ngươi.”
Ông vẫy tay.
Một luồng Linh Đạo Nguyên Thủy chảy vào cơ thể anh.
Anh cảm nhận được rằng Linh Đạo Nguyên Thủy ổn định hơn, không còn sôi sục mất kiểm soát.
“Đi thôi. Ta đưa ngươi rời khỏi đây. Học viện này không còn an toàn.”
Anh gật đầu.
Nhìn Vân Mộng cô đang bò dậy, mắt đỏ hoe.
Cô thì thầm:
“Tôi... đi theo được không?”
Anh nhìn cô.
Không đáp.
Nhưng cũng không đuổi.
Sư phụ Cổ Nhân cười.
“Đứa nhỏ kia có duyên với ngươi. Để cô bé theo đi.”
Anh không phản đối.
Ba người biến mất khỏi sân học viện.
Chỉ để lại Trần Minh Quang nằm bất tỉnh, và một lời thì thầm từ sư phụ:
“Cổ Nhân... hành trình của ngươi mới bắt đầu.”