MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLinh Đạo Vô ThượngChương 6: Bẫy trong thành

Linh Đạo Vô Thượng

Chương 6: Bẫy trong thành

853 từ · ~5 phút đọc

Bùi Cổ Nhân bước ra khỏi ngõ hẹp, Vân Mộng đi sau anh vài bước. Không gian Mộng Giới đã tan biến, nhưng dư âm vẫn còn, một chút mệt mỏi len lỏi vào cơ thể anh, dù Linh Đạo Nguyên Thủy nhanh chóng hồi phục. Anh không nói gì về trận đấu vừa rồi. Chỉ im lặng quan sát.

Linh Đế Thành rộng lớn, đường phố lát đá trắng lấp lánh dưới nắng trưa. Hai bên là những cửa hàng Linh Tinh, quán trà cao cấp và các học viên trẻ tuổi mặc đồng phục học viện đi lại tấp nập. Không khí nhộn nhịp, nhưng anh cảm nhận được rằng có ánh mắt đang theo dõi mình.

Không phải Vân Mộng. Là ai đó khác.

Anh dừng lại trước một quán trà nhỏ mang tên “Huyền Vân Lâu”, bên ngoài treo biển gỗ khắc phù văn, bên trong mùi trà Rukh thoang thoảng.

“Vào đây.” Anh nói ngắn gọn.

Vân Mộng gật đầu theo vào.

Bên trong quán không đông, chỉ vài vị khách ngồi rải rác, hầu hết là người thường hoặc Tinh Anh cấp 4 đến cấp 3, không ai dám nhìn thẳng vào anh.

Hai người ngồi bàn góc khuất.

Một cô phục vụ trẻ tên Hà Thị Ngọc, người thường mang trà lên, giọng run run:

“Khách... dùng trà gì ạ?”

Anh không nhìn cô, chỉ nói:

“Trà Rukh thường.”

Ngọc cúi đầu rời đi nhanh.

Vân Mộng ngồi đối diện, mắt tím nhìn anh chăm chú.

“Anh... không hỏi gì về Bí Cảnh phong ấn sao?”

Anh nhấp ngụm trà, vị đắng lan tỏa.

“Ngươi sẽ nói khi cần.”

Cô cười nhẹ:

“Anh lạnh lùng thật.”

Không phải khen. Chỉ là nhận xét.

Anh không đáp.

Bên ngoài quán, Trần Gia Huy, con trai trưởng lão Đế Quốc, tóc ngắn đen nhánh, mắt sắc, mặc áo bào xanh thẫm đang đứng cách đó không xa, đã là cấp 4 trung kỳ, Linh Đạo Ảnh là một thanh trường kiếm ánh bạc, nổi tiếng trong học viện vì tốc độ và sát thương cao.

Huy nhận tin từ mạng Linh Hồn: “Bùi Cổ Nhân đã vào thành và giết đội gác cổng.”

Hắn cười khẩy.

“Thú vị. Một kẻ mới thức tỉnh mà đã dám làm loạn?”

Hắn bước vào quán, trực tiếp tiến đến bàn anh.

“Ngươi là Bùi Cổ Nhân?”

Anh ngẩng đầu, mắt đen tuyền quét qua.

Huy cảm thấy lạnh sống lưng, nhưng vẫn giữ vẻ kiêu ngạo.

“Ta là Trần Gia Huy, con trai Trần Minh Quang, trưởng lão Đế Quốc. Ngươi giết người ở cổng thành, vi phạm luật Linh Đạo. Theo ta về học viện xử lý.”

Anh đặt chén trà xuống.

“Không đi.”

Huy cười lớn.

“Không đi? Vậy thì... đừng trách ta.”

Hắn kích hoạt Linh Đạo Ý Vũ Trang, lớp giáp bạc bao phủ cơ thể, trường kiếm ánh bạc hiện ra trong tay.

Khách trong quán hoảng loạn chạy ra ngoài.

Vân Mộng định đứng dậy.

Anh giơ tay ngăn.

“Ngồi yên.”

Huy lao tới.

Trường kiếm chém ngang, mang theo gió cắt da.

Anh đứng dậy, không né.

Tay phải giơ lên.

Kiếm chạm tay.

Không vỡ.

Lần này, kiếm dừng lại.

Huy nhíu mày.

“Sức mạnh... không tệ.”

Hắn rút kiếm, xoay người đâm liên hoàn, ba chiêu nhanh như chớp, mỗi chiêu đều nhắm vào yếu huyệt.

Anh lùi một bước.

Chiêu đầu trượt.

Chiêu hai chém vào vai làm rách áo, máu rỉ ra.

Chiêu ba đâm vào ngực, anh nghiêng người, kiếm chỉ sượt qua sườn.

Máu chảy.

Đau.

Anh nhìn Huy, mắt đỏ lên.

“Ngươi... mạnh hơn đám trước đấy.”

Huy cười:

“Tất nhiên. Ta là cấp 4 trung kỳ, ngươi mới thức tỉnh, cùng lắm cấp 4 sơ kỳ. Muốn vượt cấp? Đừng mơ.”

Anh không đáp.

Linh Đạo Ảnh sau lưng hiện ra, là bóng cổ nhân, nhưng không mở rộng ngay.

Anh lao tới.

Tay phải đấm thẳng.



Huy dùng kiếm chắn.

Rầm!

Kiếm rung lên, Huy lùi ba bước.

Anh tiếp tục tiến tới, không dùng chiêu thức hoa mỹ, chỉ là đấm, đá, khuỷu thuần túy thể thuật tăng cường bởi Linh Đạo Nguyên Thủy.

Mỗi đấm đều nặng như núi.

Huy đỡ được ba chiêu, nhưng chiêu thứ tư... anh dùng khuỷu đánh vào sườn.

Xương sườn gãy.

Huy phun máu, lùi lại.

“Khốn kiếp...”

Hắn kích hoạt Linh Đạo Ảnh toàn lực, trường kiếm ánh bạc hóa thành mười lưỡi kiếm ảo, bay vòng quanh anh.

“Thập Kiếm Lưu!”

Mười lưỡi kiếm lao tới từ mọi hướng.

Anh đứng yên.

Linh Đạo Ảnh của anh mở rộng, bóng cổ nhân giơ tay.

Không nuốt chửng.

Mà... bẻ cong.

Mười lưỡi kiếm bị bẻ ngược, quay về đâm chính Huy.

Huy hoảng loạn né tránh.

Ba lưỡi đâm trúng vai, chân, bụng.

Máu phun.

Hắn quỳ xuống.

“Ngươi... sao có thể...”

Anh bước tới.

Giơ tay siết cổ Huy.

Huy cố cười:

“Ngươi... không dám giết ta đâu. Ta là con của trưởng lão đế quốc... Đế Quốc sẽ tiêu diệt ngươi nếu dám giết ta”

Anh siết mạnh, xương cổ hắn gãy.

Huy chết.

Anh buông tay.

Xác rơi xuống.

Quán trà im lặng.

Vân Mộng đứng dậy, mắt mở to.

“Anh... đã giết hắn?”

Anh lau máu trên tay.

“Ừ.”

Cô im lặng.

Không sợ. Chỉ... kinh ngạc.

Anh quay người rời đi.

“Tiếp tục dẫn đường.”

Cô gật đầu, theo sau.

Nhưng trong lòng, cô biết rằng anh không phải kẻ dễ gần.

Và cô... càng ngày càng khó rời xa.

---

Tại học viện Linh Đạo, Trần Minh Quang nhận tin con trai chết.

Ông đập bàn, mắt đỏ hoe.

“Bùi Cổ Nhân... ngươi sẽ phải trả giá.”