Bùi Cổ Nhân dừng bước trong con ngõ hẹp, ánh nắng bị che khuất bởi những mái hiên cũ kỹ. Vân Mộng đứng trước mặt anh, tóc bạc bay nhẹ trong gió, mắt tím lấp lánh như chứa đựng cả một giấc mơ.
Cô mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không phải vui vẻ, là một nụ cười của kẻ đang thử thách.
“Cha mẹ anh chưa chết,” cô nói, giọng nhẹ như gió thoảng.
“Họ bị phong ấn trong một Bí Cảnh đặc biệt của Thánh Hội Linh Quang. Chỉ có người sở hữu Vô Thượng phú mới mở được.”
Bùi Cổ Nhân nhìn thẳng vào mắt cô. Không chớp. Không biểu cảm.
“Ngươi là ai?”
Vân Mộng nghiêng đầu, tóc bạc lướt qua vai.
“Tôi là Vân Mộng, thuộc Mộng Huyễn Tộc. Tôi đã biết về anh từ lâu. Hơn nữa, tôi có thể đưa anh đến nơi đó.”
Anh im lặng một lúc.
Rồi hỏi, giọng trầm:
“Điều kiện?”
Cô cười khẽ, lần này là thật:
“Không có điều kiện. Chỉ là... tôi muốn xem anh có thể đi xa được đến đâu thôi. Dù sao thiên phú của anh cũng là thiên phú cấp cao nhất mà”
Anh không đáp. Chỉ gật đầu nhẹ.
“Đi.”
Vân Mộng vẫy tay.
Không gian xung quanh méo mó như mặt hồ bị đá ném vào.
Một cổng mộng ảo mở ra, không phải cổng Linh Hồn thông thường, mà là một vòng xoáy màu tím nhạt, mang theo hương hoa lạ lùng.
Anh bước vào trước. Cô theo sau.
Bên trong là một không gian mơ hồ như đang đứng trong giấc mơ. Đất dưới chân mềm mại như bông, trời không có mây, chỉ có ánh sáng mờ ảo. Xa xa là một tòa tháp cao, nhưng tháp lại... lơ lửng ngược, đỉnh chạm đất.
Vân Mộng nói:
“Đây là Mộng Giới ngoại vi. Bí Cảnh phong ấn cha mẹ anh nằm sâu hơn trong này. Nhưng để vào, phải vượt qua thử thách của tôi.”
Anh quay đầu nhìn cô.
“Thử thách?”
Cô gật đầu, mắt tím sáng lên.
“Một trận đấu. Không phải để giết. Chỉ là để kiểm chứng.”
Không gian rung chuyển.
Từ bốn phía, bốn bóng hình hiện ra, ảo ảnh do cô tạo.
Mỗi bóng là một phiên bản của chính cô, nhưng mạnh hơn với Linh Đạo Ảnh dạng sương mù tím bao quanh.
Trận chiến bắt đầu.
Bóng đầu tiên lao tới, tay vung ra một làn sương, không phải tấn công vật lý, mà là xâm nhập tâm trí.
Ảo giác ùa đến: hình ảnh cha mẹ anh bị tra tấn, máu me be bét.
Bùi Cổ Nhân nhíu mày.
"Đau."
Không phải đau thể xác. Là đau trong não.
Nhưng anh không dừng.
Linh Đạo Ý Quan Sát kích hoạt, mắt anh đỏ lên quét qua ảo giác.
Ảo ảnh vỡ tan như kính.
Anh bước tới, nắm cổ bóng hình.
Xương ảo gãy.
Bóng thứ hai xuất hiện từ phía sau, tạo ra hàng trăm lưỡi dao sương tím cắt ngang không gian.
Anh giơ tay phải.
Hình xăm sáng lên.
Linh Đạo Ảnh bóng cổ nhân mở rộng, nuốt chửng lưỡi dao.
Nhưng lần này, không dễ dàng như anh nghĩ.
Sương tím dính vào bóng cổ nhân, làm nó chậm lại như bị kéo vào giấc mơ.
Anh cảm nhận được Linh Đạo Ảnh của anh đang bị kìm hãm... và đau.
Lần đầu tiên sau khi thức tỉnh, anh cảm thấy khó chịu thật sự.
Bóng thứ ba và thứ tư lao vào cùng lúc.
Một tên dùng Enhancer tăng tốc, đấm liên hồi vào ngực anh.
Mỗi cú đấm đều mang theo sương mù, không chỉ đánh thân thể, mà còn đánh vào ý chí, vào linh hồn.
Cú đấm thứ ba chạm vào.
Anh lùi lại một bước.
Máu rỉ ra từ khóe miệng.
Vân Mộng đứng xa, mắt hơi mở to.
“Anh... bị thương?”
Anh lau máu, cười khẩy, lần này là thật, nhưng không vui. Anh đã nóng. Đã cay như kimchi đỏ au
“Hahaha. Thú vị!!.”
Anh hít sâu.
Linh Đạo Nguyên Thủy bùng nổ.
Không phải bùng nổ điên cuồng như lần thức tỉnh.
Lần này là có kiểm soát.
Cơ thể anh rung lên, mạch máu nổi rõ nhưng không vỡ.
Linh Đạo Ảnh sau lưng anh thay đổi, giờ không còn chỉ nuốt chửng, mà... biến hình.
Từ bóng cổ nhân thành một thanh kiếm dài, lưỡi kiếm đen tuyền khắc đầy phù văn cổ.
Anh cầm kiếm.
Chém một nhát.
Không gian Mộng Giới gần như bị cắt đôi.
Bốn bóng hình vỡ tan cùng lúc.
Sương tím tan biến.
Vân Mộng lùi lại, mặt tái nhợt.
“Anh... lại có thể phá vỡ giấc mơ của tôi?”
Anh thu kiếm lại, Linh Đạo Ảnh trở về hình xăm.
Máu vẫn rỉ từ miệng, nhưng anh không quan tâm.
“Đưa ta đi.”
Cô cúi đầu, giọng khẽ:
“Anh... mạnh hơn tôi nghĩ.”
Cô vẫy tay.
Cổng tiếp theo mở ra.
Nhưng trước khi bước, cô nhìn anh, mắt tím lấp lánh.
“Tôi... không ngờ anh lại có thể khiến tôi cảm thấy... yếu đuối tới vậy.”
Anh không đáp.
Chỉ bước vào.
Cô theo sau, tim đập nhanh hơn.
Không phải tình cảm. Chỉ là... lưu luyến vô thức trước sức mạnh và ý chí ấy.
---
Tại học viện Linh Đạo, một học viên trẻ - Trần Gia Huy đang luyện tập thì nhận được tin từ mạng Linh Hồn.
“Bùi Cổ Nhân đã giết đội gác cổng?”
Huy cười khẩy.
“Thú vị. Có lẽ ta nên thử gặp hắn.”
Anh ta là con trai một trưởng lão Đế Quốc, đã đạt cấp 3 nên rất tự tin.
Nhưng anh ta không biết rằng, mọi thứ đang thay đổi.