Bùi Cổ Nhân bước ra khỏi rừng Huyền Linh khi bình minh vừa ló dạng. Ánh nắng yếu ớt chiếu qua lớp sương mù làm lộ ra con đường lớn dẫn đến Linh Đế Thành - thủ đô của Đế Quốc Linh Đạo. Đường lát đá trắng, hai bên là những hàng cây cổ thụ được trồng thẳng tắp và xa xa là tường thành cao chót vót khắc phù văn Linh Đạo lấp lánh dưới nắng.
Anh không mệt. Linh Đạo Nguyên Thủy đã tái tạo cơ thể anh hoàn toàn - vết thương từ đêm trước giờ chỉ còn là ký ức. Nhưng trong đầu, lời nói của tên áo đen vẫn vang vọng:
"Cổ Nhân Đệ Nhất... ngươi chính là..."
Anh lắc đầu, xua đi suy nghĩ. Không phải lúc.
Phía sau, cách anh khoảng trăm mét, Lira vẫn theo sát. Cô không dám lại gần, chỉ lặng lẽ bước, mắt xanh thỉnh thoảng liếc nhìn bóng lưng cao lớn của anh. Khí chất bá đạo ấy... lạnh lùng, nam tính, như một ngọn núi không lay chuyển khiến cô không thể rời đi. Cô đã cứu được một lần trong Bí Cảnh, nhưng anh chỉ lạnh lùng bỏ lại.
"Tại sao?" Cô không biết, chỉ biết trái tim Elf ngàn năm nay lần đầu rung động vô thức.
Anh biết cô theo, nhưng không đuổi, vì không cần thiết.
Khi đến gần cổng thành, dòng người bắt đầu đông đúc, thương nhân đẩy xe Linh Hồn chở Magoi, học viên trẻ tuổi cười nói về học viện và lính gác mặc giáp bạc, cầm giáo Linh Đạo kiểm tra từng người.
Một lính gác tên Lê Văn Toàn, cấp 3 chặn anh lại.
"dừng lại. Thẻ chứng nhận?"
Bùi Cổ Nhân nhìn hắn, mắt đen tuyền không chớp.
"Không có."
Toàn nhíu mày, Linh Đạo Ý Quan Sát quét qua anh.
"Không có Linh Đạo Nguyên Thủy? Người phàm? Nhưng vào thành thì ngươi cần giấy phép."
Anh im lặng.
Lira từ phía sau bước lên, giọng nhẹ nhàng:
"Anh ta... đi cùng tôi. Tôi từ Thánh Đàng Giới."
Toàn liếc cô, mắt sáng lên khi thấy vẻ đẹp Elf.
"Ồ? Tiên nữ? Được rồi, nhưng hắn..?"
Anh cắt lời, giọng trầm thấp:
"Tránh ra."
Toàn giận dữ, giơ giáo.
"Thằng nhãi! Ngươi dám?"
Giáo đâm tới mang theo gió Linh Đạo.
Anh giơ tay phải, giáo chạm tay liền vỡ vụn.
Toàn trợn mắt, lùi lại.
"Cái... gì?"
Đám lính xung quanh lao lên.
Ba tên, Linh Đạo Ảnh dạng kiếm và khiên.
Anh bước tới.
Không né.
Nắm đấm đầu tiên đấm vào anh nhưng tay tên lính vỡ nát.
Anh siết cổ tên thứ hai, xương gãy răng rắc. Máu phun.
Tên thứ ba bắn chùm năng lượng đỏ rực.
Anh liền giơ tay trái, hút vào rồi phun ngược.
Tên lính tan biến trong lửa.
Toàn hoảng loạn, kích hoạt Linh Đạo Ảnh, một bóng kiếm khổng lồ.
"Chết đi!"
Kiếm chém xuống.
Anh nhìn lên.
Linh Đạo Ảnh của anh hiện ra, bóng cổ nhân mở rộng, nuốt chửng kiếm.
Toàn quỳ xuống, máu chảy từ mắt.
"Ngươi... là ai?"
Anh cúi xuống, thì thầm:
"Bùi Cổ Nhân."
Rồi siết tay.
Toàn chết.
Dòng người xung quanh hoảng loạn chạy tán loạn.
Nhưng anh bước qua cổng.
Lira theo sau, tim đập thình thịch. Sức mạnh ấy... trí tuệ trong cách đánh... và sự ấm áp ẩn khi anh không giết dân thường.
Cô day dứt.
"Tại sao nhìn anh có vẻ cô độc vậy?"
---
Trong phòng họp của Hắc Thị Hội, Lý Hắc Vân đang nghe báo cáo.
"Thằng nhóc vào thành rồi. Giết đội gác cổng nữa."
Hắc Vân cười khẩy:
"Tốt. Để hắn đến gần. Chúng ta sẽ bắt sống."
Nhưng một trưởng lão khác tên Phạm Thị Lan, nữ nhân viên mưu mô lắc đầu.
"Chủ tọa, có gì đó rất lạ. Linh Đạo Ảnh của hắn... giống mô tả cổ nhân trong sách cấm."
Hắc Vân nhíu mày:
"Cổ Nhân Đệ Nhất? Lời đồn thôi."
Lan cúi đầu:
"Nhưng nếu đúng... thì chúng ta đang chơi với lửa đấy."
Hắc Vân im lặng.
Rồi ra lệnh:
"Chuẩn bị bẫy. Dùng Vân Mộng - gián điệp ở Mộng Giới để tiếp cận hắn."
---
Bùi Cổ Nhân bước vào thành phố.
Đường phố nhộn nhịp, quán trà, chợ Linh Tinh.
Anh không quan tâm.
Hướng thẳng đến học viện Linh Đạo, nơi có thông tin về Thánh Hội.
Nhưng một bóng hình chặn đường.
Một cô gái tóc bạc, mắt tím tên Vân Mộng của Mộng Huyễn Tộc.
"haha, gặp được anh rồi. Tôi đang chờ anh."
Anh nhìn cô, lạnh lùng:
"Ai?"
Cô cười mỉm, nhưng tim rung động vô thức trước khí chất bá đạo.
"Tôi biết về cha mẹ anh. Họ... chưa chết."
Anh nhíu mày, lần đầu lộ biểu cảm:
"Nói."
Cô dẫn anh vào ngõ nhỏ...