Sương mù đặc quánh như một tấm màn bạc phủ kín toàn bộ công viên vào sáng sớm. Tiếng lá rơi xào xạc, tiếng nước róc rách từ con suối nhỏ, tất cả hòa vào nhau tạo thành một giai điệu yên ả, nhưng lại có chút rợn ngấm trong lòng. Lạc Dạ Hân kéo nhẹ chiếc khăn quàng quanh cổ, bước chân trên con đường lát sỏi ẩm ướt. Cô vẫn chưa thể quen với cảm giác trống trải mỗi sáng, khi mọi người còn say giấc nồng, chỉ có mình cô và sương mù bao quanh.
Hôm nay là ngày cuối tuần, nhưng Lạc Dạ Hân vẫn dậy sớm, không phải để tập thể dục hay đi dạo như người bình thường. Cô đến công viên này để… nhìn thấy điều mà không ai khác có thể nhìn thấy.
Cô hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh tâm trí. Mới vài tuần trước, cô đã nhận ra khả năng đặc biệt của bản thân: nhìn thấy linh hồn. Lúc đầu, Lạc Dạ Hân nghĩ đó chỉ là ảo giác, nhưng lần này, cảm giác đó quá rõ ràng, quá chân thực để bỏ qua. Một luồng khí lạnh thoảng qua, tóc cô bay theo gió, và cô quay đầu.
“Lại là cậu…” Một giọng nói vang lên trong đầu, lạnh lùng nhưng trầm ấm, khiến tim cô đập nhanh hơn.
Cô nheo mắt, nhìn quanh. Trong sương mù dày đặc, một hình bóng mờ ảo đứng giữa cầu gỗ bắc ngang dòng suối nhỏ. Người đó cao, dáng người thon dài, áo choàng đen bay bay theo gió, mái tóc đen như mực rơi xuống vai, che đi một phần khuôn mặt. Nhưng ánh mắt… ánh mắt ấy như xuyên thấu tâm can, khiến Lạc Dạ Hân không thể rời nhìn.
“Cậu là… linh hồn sao?” cô thì thầm. Giọng nói của cô nhỏ đến mức chính bản thân cũng hơi giật mình.
Hình bóng mờ không trả lời, chỉ im lặng nhìn cô, và rồi chậm rãi bước tới gần. Mỗi bước chân như in sâu vào không gian, làm sương mù quanh cầu rung rinh. Cô cảm thấy nhịp tim mình như bị kéo căng.
“Đừng sợ,” giọng nói vang lên lần nữa, không chỉ trong đầu cô mà như từ tận đáy lòng vọng lên. “Ta không gây hại cho cậu.”
Lạc Dạ Hân gật đầu, nhưng miệng vẫn khô khốc, cô không nói nên lời. Cảm giác lần đầu tiên gặp gỡ linh hồn, và linh hồn ấy lại lạnh lùng, bí ẩn đến mức đáng sợ nhưng cuốn hút đến lạ thường.
Nam nhân trước mặt, hay đúng hơn là linh hồn, chậm rãi nâng tay, chỉ vào một chiếc lá vàng rơi trên mặt nước. “Cậu nhìn thấy không? Mọi thứ… đều có lý do riêng.”
Lạc Dạ Hân khẽ nhíu mày. “Ý anh là gì?”
Hình bóng không trả lời, chỉ nhìn cô, ánh mắt trầm tĩnh nhưng sâu thẳm như biển cả. Cô cảm nhận được sự cô độc, một nỗi buồn bao trùm mà không lời nào diễn tả được. Trong khoảnh khắc ấy, cô như bị hút vào một thế giới khác, nơi chỉ còn hai người, nơi mà thời gian như ngừng trôi.
“Cậu… có thể nhìn thấy ta. Nhưng cậu không hiểu. Cậu sẽ hiểu, sớm thôi,” giọng nói vang lên lần nữa, lần này khẽ khàng hơn, như lời thì thầm trong gió.
Cô run rẩy, cảm giác vừa sợ vừa tò mò lan tỏa khắp cơ thể. “Tôi… tôi sẽ hiểu sao?” cô hỏi, giọng nói yếu ớt nhưng kiên định.
Hình bóng mờ mỉm cười, một nụ cười thoáng qua, vừa đủ để cô cảm nhận được hơi ấm mà anh mang theo. Nhưng ngay lập tức, nụ cười biến mất, để lại ánh mắt lạnh lùng và bí ẩn.
Lạc Dạ Hân hít một hơi sâu, quyết định tiến tới gần hơn. “Anh… tại sao lại ở đây? Tại sao chỉ tôi mới nhìn thấy anh?”
Hình bóng chậm rãi tiến tới, từng bước chân như hòa vào sương mù. “Vì cậu khác người. Cậu có khả năng đặc biệt. Cậu và ta… có mối liên hệ.”
Cô nhíu mày, cảm giác tim đập mạnh hơn. “Mối liên hệ?”
“Đúng. Một mối liên hệ vượt thời gian, vượt không gian. Một mối liên hệ mà chính cậu sẽ phải tìm hiểu.” Giọng nói vang lên, trầm tĩnh nhưng khiến cô không khỏi rùng mình.
Lạc Dạ Hân quay lại nhìn dòng suối dưới chân cầu. Nước chảy róc rách, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ mặt trời vừa ló dạng, tạo thành những tia sáng lấp lánh trên mặt nước. Và trong những tia sáng ấy, cô bỗng cảm nhận được hình ảnh một lâu đài cổ xưa, một người con trai với đôi mắt buồn bã, đứng trong sương mù, nhìn cô.
Cô giật mình, vội quay sang nhìn hình bóng trước mặt. Nhưng anh đã biến mất, chỉ còn lại sương mù bao trùm cả công viên, như chưa từng có ai đứng ở đó.
Lạc Dạ Hân run rẩy, bước lùi lại vài bước. “Chuyện gì vừa xảy ra…?” cô tự hỏi, nhưng trong lòng lại tràn đầy tò mò và hứng thú. Cảm giác lần đầu tiên thấy linh hồn không phải sợ hãi, mà là một sức hút kỳ lạ, một cảm giác muốn khám phá.
Cô quay đi, bước chân trở lại con đường lát sỏi, nhưng không thể rời mắt khỏi dòng suối. Hình ảnh lâu đài cổ xưa, chàng trai với đôi mắt buồn bã, và lời nói “cậu và ta có mối liên hệ” cứ ám ảnh cô.
Ngày hôm ấy, Lạc Dạ Hân trở về nhà với tâm trạng hỗn độn. Trong lòng cô vừa sợ vừa phấn khích. Cô biết, từ khoảnh khắc này, cuộc sống của mình sẽ không còn bình thường nữa. Linh hồn ấy, nam nhân bí ẩn ấy, sẽ trở thành một phần quan trọng trong cuộc đời cô.
Đêm đến, khi thành phố chìm vào im lặng, Lạc Dạ Hân vẫn không thể ngủ. Cô nằm trên giường, mắt mở to nhìn trần nhà, suy nghĩ về lời nói của anh. “Cậu sẽ hiểu… sớm thôi.” Câu nói vang vọng trong đầu, khiến cô không khỏi bồn chồn.
Cô nhắm mắt lại, nhưng trong giấc mơ, cô lại thấy hình bóng anh đứng giữa sương mù, ánh mắt buồn bã và sâu thẳm. Anh đưa tay về phía cô, như mời gọi, nhưng trước khi cô có thể chạm tới, hình bóng ấy tan biến theo làn sương mù.
Sáng hôm sau, Lạc Dạ Hân quyết định trở lại công viên, với trái tim vừa hồi hộp vừa quyết tâm. Cô biết, linh hồn ấy sẽ xuất hiện lần nữa, và khi điều đó xảy ra, cô sẽ phải đối mặt với một bí ẩn mà chính bản thân cô chưa từng nghĩ tới.
Cô bước vào sương mù, cảm giác lạnh lẽo nhưng lại kích thích sự tò mò bên trong. Mỗi bước chân đưa cô gần hơn tới định mệnh, gần hơn tới một mối liên hệ vượt thời gian mà cô chưa thể lý giải.
Và rồi, giữa sương mù dày đặc, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện. Cao, thon dài, áo choàng bay theo gió, mái tóc đen như mực, ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm… Nam nhân ấy đứng đó, nhìn cô, và nụ cười thoáng qua trên môi khiến tim cô run lên một lần nữa.
“Chào buổi sáng,” giọng nói vang lên, ấm áp nhưng vẫn giữ chút bí ẩn.
Lạc Dạ Hân khẽ gật đầu, trái tim đập rộn ràng. Cô biết, từ khoảnh khắc này, cuộc sống của cô sẽ thay đổi mãi mãi. Linh hồn ấy, nam nhân bí ẩn ấy, sẽ kéo cô vào một hành trình mà không chỉ là tình yêu, mà còn là bí ẩn vượt thời gian, sức mạnh và định mệnh…