MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLinh Hồn Bên NhauChương 2: Năng lực thức tỉnh

Linh Hồn Bên Nhau

Chương 2: Năng lực thức tỉnh

1,278 từ · ~7 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng dịu dàng len lỏi qua cửa sổ căn phòng nhỏ của Lạc Dạ Hân. Cô thức dậy với tâm trạng vừa háo hức vừa hồi hộp. Những hình ảnh của nam nhân bí ẩn hôm qua vẫn in hằn trong tâm trí: ánh mắt sâu thẳm, dáng người thon dài, và nụ cười thoáng qua trong sương mù.

Cô tự hỏi liệu anh có xuất hiện lại không. Và nếu có, cô sẽ nói gì? Liệu cô có đủ can đảm để đối mặt với những bí ẩn mà anh mang đến?

Không để bản thân chần chừ thêm, Lạc Dạ Hân nhanh chóng mặc quần áo, buộc gọn mái tóc dài, rồi bước ra khỏi nhà, hướng về công viên. Sương mù sáng sớm vẫn còn bao phủ, nhưng hôm nay dày đặc hơn. Không khí lạnh lẽo khiến cô rùng mình, nhưng lòng lại tràn đầy quyết tâm.

Cô bước đi trên con đường lát sỏi, mắt không rời khỏi từng bóng cây, từng tán lá. Sự yên tĩnh xung quanh như thúc giục cô tiến tới, như muốn cô sớm đối mặt với điều gì đó quan trọng.

Bất chợt, một cơn gió mạnh thổi qua, khiến mái tóc cô bay bay, và trước mắt cô, hình bóng quen thuộc xuất hiện giữa làn sương mù. Anh đứng đó, y hệt như hôm qua, cao ráo, áo choàng bay theo gió, ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm.

“Chào buổi sáng, Lạc Dạ Hân,” giọng nói vang lên, trầm ấm nhưng vẫn giữ nét bí ẩn.

Cô khẽ gật đầu, tim đập rộn ràng. “Chào… anh,” cô đáp, giọng hơi run.

Anh tiến đến gần, từng bước chân như hòa vào sương mù. “Hôm nay, cậu sẽ hiểu thêm về khả năng của mình,” anh nói, ánh mắt nghiêm nghị nhưng không lạnh lùng như lần trước.

Lạc Dạ Hân nhíu mày. “Khả năng của tôi…?” Cô cảm thấy một luồng khí lạ lan tỏa trong người. Hình như, chỉ cần anh đứng gần, năng lực bên trong cô cũng thức tỉnh mạnh mẽ hơn.

Anh gật nhẹ, rồi giơ tay chỉ vào dòng suối nhỏ. “Hãy nhìn vào nước. Thử kết nối với năng lực của mình.”

Cô hít một hơi sâu, bước tới mép nước. Dòng nước chảy róc rách, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ mặt trời, lấp lánh như vô số mảnh pha lê nhỏ. Cô nhắm mắt, cảm nhận từng hơi thở, từng nhịp tim. Một cảm giác lạ lan tỏa khắp cơ thể, như thể cô đang hòa vào dòng chảy của thiên nhiên.

“Cảm nhận… dòng chảy,” anh nhắc nhở, giọng trầm ổn định.

Cô cố gắng tập trung, tưởng tượng năng lực bên trong cơ thể như một luồng ánh sáng màu lam nhạt, chạy từ tim đến từng ngón tay. Khi mở mắt, cô thấy mặt nước dưới chân rung lên từng đợt, ánh sáng như phản chiếu hình ảnh của cô và anh, nhưng không phải toàn bộ. Một bóng người mờ ảo đứng cạnh cô, mà Lạc Dạ Hân biết rõ: đó chính là nam nhân bí ẩn.

“Đúng rồi,” anh gật, ánh mắt dõi theo từng chuyển động của cô. “Giờ cậu đã bắt đầu nhận thức được năng lực. Nhưng chỉ thế thôi chưa đủ. Cậu phải học cách kiểm soát.”

Cô nhíu mày. “Kiểm soát… thế nào?”

Anh đưa tay chạm vào mặt nước, và ngay lập tức, mặt nước dâng lên cao hơn một chút, hình thành những vòng xoáy nhỏ. “Cậu thử dùng ý chí của mình để điều khiển.”

Lạc Dạ Hân nhắm mắt, nín thở. Cô tập trung toàn bộ tinh thần vào dòng nước, tưởng tượng nó lắng xuống theo ý mình. Ban đầu, nước chỉ rung lên nhẹ, rồi dần dần, những vòng xoáy nhỏ bắt đầu di chuyển theo hướng cô muốn. Cảm giác vừa lạ lùng vừa hưng phấn lan tỏa trong lòng.

“Rất tốt,” anh nói, ánh mắt ánh lên niềm vui hiếm thấy. “Nhưng cậu còn yếu. Năng lực của cậu chưa ổn định. Nếu muốn bảo vệ bản thân, và… để giúp ta, cậu phải luyện tập nhiều hơn.”

Cô nhìn anh, cảm giác vừa muốn hỏi vừa sợ hãi. “Giúp anh…?”

Anh nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, như muốn nói rất nhiều mà không lời nào bật ra. “Đúng. Chúng ta có một mối liên hệ. Chỉ khi cậu mạnh, cậu mới hiểu được điều đó.”

Cảm giác trong lòng cô vừa hồi hộp vừa tò mò. Một phần cô muốn từ chối, muốn quay trở về với cuộc sống bình thường, nhưng phần khác lại thúc giục: phải biết sự thật, phải tìm hiểu về mối liên hệ này.

Anh bước tới gần hơn, giọng trầm hẳn xuống: “Cậu có biết tại sao chỉ mình cậu nhìn thấy ta không?”

Cô lắc đầu, trái tim đập mạnh. “Không…”

“Bởi vì cậu khác người. Cậu có năng lực tiềm ẩn mà chưa ai khác có thể chạm tới. Cậu nhìn thấy linh hồn, nhưng còn hơn thế nữa. Cậu có thể cảm nhận năng lượng, kết nối với linh hồn, thậm chí tác động lên thế giới siêu nhiên. Nhưng nếu không kiểm soát được, nó sẽ hại cậu.”

Cô run rẩy, vừa sợ vừa hưng phấn. “Vậy… tôi phải làm sao?”

Anh nhắm mắt một lát, rồi mở ra, ánh mắt sâu thẳm như biển cả. “Học cách kiểm soát. Cảm nhận từng hơi thở, từng nhịp tim. Tách bản thân ra khỏi cảm xúc tiêu cực, và kết nối với dòng chảy xung quanh.”

Cô thử làm theo lời anh, nhắm mắt, hít thở sâu, cảm nhận từng luồng gió, từng chuyển động của lá cây, từng nhịp chảy của dòng nước. Cảm giác trong lòng cô như được kéo dãn, năng lực bên trong bùng lên mạnh mẽ. Một vòng sáng lam nhạt xuất hiện quanh tay cô, rung rinh và sáng lấp lánh.

Anh mỉm cười, lần đầu tiên nụ cười ấm áp xuất hiện trên khuôn mặt lạnh lùng của anh. “Rất tốt… nhưng vẫn chưa đủ.”

Cô mở mắt, nhìn anh, trái tim đập nhanh. “Chưa đủ… là sao?”

Anh tiến đến gần, giọng nói nhẹ hẳn: “Cậu phải hiểu rằng, năng lực không chỉ là sức mạnh. Nó là trách nhiệm. Chỉ khi cậu đủ can đảm, đủ kiên nhẫn, cậu mới sử dụng nó để bảo vệ bản thân và người khác. Và… để giúp ta, cũng như hiểu mối liên hệ giữa chúng ta.”

Cô cảm thấy một luồng điện chạy qua cơ thể, vừa sợ vừa hưng phấn. Cô biết, từ khoảnh khắc này, cuộc sống của cô sẽ thay đổi mãi mãi. Năng lực của cô không chỉ là một khả năng lạ thường, mà còn là chìa khóa để mở ra bí ẩn về nam nhân bí ẩn, về lời nguyền mà cô chưa hiểu hết.

Anh quay đi, nhưng trước khi biến mất giữa sương mù, anh nói: “Cậu sẽ gặp thử thách. Đừng sợ hãi. Tin vào bản thân, và chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Lạc Dạ Hân đứng đó, tim đập rộn ràng, nhìn theo bóng dáng mờ ảo. Cô biết, từ hôm nay, cuộc sống bình thường sẽ không còn nữa. Cô phải học cách kiểm soát năng lực, phải đối mặt với nguy hiểm, và phải khám phá bí ẩn về linh hồn nam nhân bí ẩn ấy.

Buổi sáng hôm ấy, ánh nắng xuyên qua sương mù, phản chiếu trên dòng suối lấp lánh. Lạc Dạ Hân đứng đó, cảm giác vừa sợ vừa hưng phấn, biết rằng mình đã bước vào một hành trình vượt thời gian và định mệnh, nơi tình yêu, sức mạnh và bí ẩn chờ đợi cô khám phá.