Sương sớm vẫn phủ trắng công viên, nhưng hôm nay khác hẳn so với buổi sáng hôm trước. Không khí đặc quánh, lạnh lẽo hơn, khiến Lạc Dạ Hân phải khoác chặt chiếc áo mỏng của mình. Mỗi bước chân trên con đường lát sỏi đều phát ra tiếng lách cách vang vọng giữa khoảng không tĩnh lặng. Cô hít một hơi thật sâu, cảm giác tim đập mạnh trong lồng ngực, rồi tiến về nơi mà linh hồn nam nhân bí ẩn xuất hiện lần trước.
Đúng như dự đoán, anh đã đứng đó từ bao giờ, dáng người thon dài, áo choàng đen bay theo làn gió nhẹ, mái tóc đen như mực rủ xuống vai, ánh mắt sâu thẳm hướng về phía cô. Nhưng lần này, trên môi anh hiện một nụ cười thoáng qua, khiến cô vừa sợ vừa tò mò. Cảm giác lần đầu gặp gỡ ấy giờ đã trở thành một luồng cảm xúc lạ lùng: vừa bồn chồn vừa khao khát tìm hiểu.
“Cậu đến sớm hơn hôm qua,” giọng anh trầm ổn, nhưng có chút gợi ý về sự quan tâm.
“Anh… đã đợi tôi sao?” Lạc Dạ Hân hỏi, giọng run nhẹ.
Anh không trả lời trực tiếp, chỉ nhìn cô chăm chú, ánh mắt như muốn đọc hết suy nghĩ của cô. “Cậu đã luyện tập như tôi đã dạy chưa?”
Cô gật đầu. “Một chút… nhưng tôi vẫn chưa điều khiển được năng lực ổn định. Nó cứ… nhảy lung tung.”
Anh tiến lại gần, giọng trầm hẳn xuống: “Năng lực không bao giờ nằm yên. Nó giống như dòng suối, luôn chảy, luôn tìm đường. Cậu phải học cách hòa nhập, chứ không chỉ điều khiển.”
Cô nhìn anh, tim đập rộn ràng. “Hòa nhập… nghĩa là sao?”
Anh nhíu mày, ánh mắt thoáng buồn. “Người bình thường không thể nhìn thấy ta. Nhưng cậu, khác với người bình thường. Cậu có thể cảm nhận năng lượng siêu nhiên, kết nối với linh hồn, và… hơn thế nữa. Cậu có thể thay đổi mọi thứ, nếu muốn.”
Lạc Dạ Hân run rẩy, cảm giác vừa sợ vừa hưng phấn. “Hơn thế nữa… nghĩa là gì?”
Anh không trả lời ngay, chỉ nhìn cô thật sâu, khiến cô có cảm giác như bị hút vào mắt anh, không thể rời. “Điều đó, cậu sẽ tự nhận ra. Nhưng trước hết, cậu cần hiểu rằng, năng lực không chỉ là sức mạnh, mà còn là trách nhiệm. Nếu không kiểm soát tốt, nó có thể hủy hoại cậu.”
Cô hít một hơi dài, cố trấn tĩnh. “Tôi… tôi sẽ cố gắng. Tôi muốn hiểu.”
Anh gật nhẹ, rồi giơ tay chỉ vào một tán cây gần đó. Bất chợt, chiếc lá trên cành rung rinh, rồi tách ra khỏi cành, lơ lửng giữa không trung, như bị một lực vô hình điều khiển. Lạc Dạ Hân nhíu mày, tròn mắt kinh ngạc.
“Cậu… cậu làm được sao?” anh hỏi, ánh mắt ánh lên niềm vui hiếm thấy.
Cô sững sờ, giật mình. “Tôi… tôi không biết… chỉ cảm thấy như… nó theo tôi?”
Anh cười nhẹ, giọng ấm hơn. “Đúng vậy. Cậu cảm nhận được nó, nhưng chưa kiểm soát hoàn toàn. Đây là bước đầu tiên để hiểu năng lực của cậu. Nhưng còn một điều quan trọng hơn.”
Cô nhìn anh, tò mò đến mức quên cả lạnh. “Điều gì?”
Anh tiến lại gần hơn, nhưng không chạm vào cô. “Cậu và ta… có một mối liên hệ. Một mối liên hệ vượt thời gian và không gian. Một mối liên hệ mà cậu sẽ phải tìm hiểu, và để hiểu được… cậu phải bước qua thử thách.”
Tim cô đập mạnh. “Thử thách… là gì?”
Anh nhìn cô một lúc lâu, rồi từ từ nói: “Cậu sẽ gặp linh hồn khác. Một linh hồn không thiện, không ác, nhưng đầy rắc rối. Nó sẽ thử cậu, thử năng lực của cậu, và thử chính trái tim cậu.”
Cô nhíu mày, cảm giác vừa sợ vừa tò mò. “Linh hồn… khác?”
“Đúng. Nó xuất hiện vì một lý do. Và chỉ khi cậu hiểu được mình, hiểu được năng lực và trái tim mình, cậu mới có thể đối mặt với nó.” Anh dừng lại, ánh mắt sâu thẳm như muốn truyền một thông điệp không lời.
Lạc Dạ Hân đứng đó, tim đập rộn ràng, cố gắng trấn tĩnh. Một phần cô muốn chạy trốn, nhưng phần khác lại muốn đối mặt, muốn hiểu rõ mọi bí ẩn đang chờ đợi.
Anh bước tới, giọng nói trầm hẳn: “Hôm nay, ta sẽ giúp cậu kết nối năng lực mạnh hơn. Cậu phải tin vào bản thân.”
Cô gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. “Tôi tin.”
Anh mỉm cười, rồi giơ tay ra, đưa cô hướng dòng suối gần đó. “Cảm nhận dòng chảy, cảm nhận năng lượng xung quanh, và để nó dẫn lối cho cậu. Khi cậu hòa nhập, cậu sẽ thấy mọi thứ rõ ràng hơn.”
Cô hít một hơi dài, nhắm mắt, và lần đầu tiên thực sự cảm nhận năng lượng xung quanh. Gió thổi qua, lá cây rung rinh, mặt nước lấp lánh như vô số mảnh pha lê. Cô tưởng tượng năng lực bên trong cơ thể mình như một luồng ánh sáng lam nhạt, chạy từ tim đến từng ngón tay, hòa cùng dòng chảy xung quanh.
Mặt nước dưới chân bắt đầu rung lên từng đợt, những vòng xoáy nhỏ xuất hiện, nhấp nháy theo nhịp tim cô. Cô mở mắt, thấy hình bóng mờ ảo của anh cạnh cô, ánh mắt trầm tĩnh dõi theo từng chuyển động của cô.
“Rất tốt,” anh nói, giọng trầm ổn định, ánh mắt ánh lên niềm vui. “Nhưng còn hơn thế nữa, cậu phải học cách cảm nhận linh hồn khác, cảm nhận mối liên hệ giữa chúng và bản thân.”
Cô nhíu mày, cảm giác vừa tò mò vừa bối rối. “Linh hồn khác… nghĩa là sao?”
Anh bước đến gần, giọng nói nhẹ hẳn: “Cậu sẽ gặp, sớm thôi. Nhưng hãy nhớ, năng lực của cậu không chỉ để nhìn thấy linh hồn. Nó là chìa khóa để hiểu họ, để bảo vệ họ, và… để hiểu chính bản thân cậu.”
Một luồng gió mạnh thổi qua, sương mù xung quanh rung rinh, và cô cảm nhận được sự hiện diện khác lạ, một linh hồn đang quan sát họ từ xa. Tim cô đập nhanh, vừa sợ vừa hồi hộp. Đây chính là thử thách mà anh nhắc đến.
Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm: “Cậu sẵn sàng chưa?”
Cô hít một hơi dài, lòng đầy quyết tâm. “Tôi sẵn sàng.”
Anh gật nhẹ, rồi giơ tay ra, như mời gọi cô cùng bước vào thử thách đầu tiên. Sương mù dày đặc, ánh sáng yếu ớt từ mặt trời phản chiếu trên dòng suối, tạo thành những tia sáng lấp lánh trên mặt nước. Lạc Dạ Hân đứng đó, cảm giác vừa sợ vừa hưng phấn, biết rằng từ khoảnh khắc này, cô đã bước vào một hành trình đầy bí ẩn, nguy hiểm và… tình yêu.
Bóng dáng anh đứng cạnh cô, ánh mắt trầm hẳn xuống, như muốn truyền cho cô một thông điệp không lời: “Cậu không đơn độc. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”
Lạc Dạ Hân nhìn theo ánh mắt anh, cảm giác trái tim rung lên một lần nữa. Cô biết, từ hôm nay, mọi thứ sẽ thay đổi. Không chỉ năng lực, không chỉ linh hồn nam nhân bí ẩn, mà cả cuộc sống bình thường mà cô từng biết… sẽ hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một thế giới huyền bí, nơi tình yêu, sức mạnh và định mệnh hội tụ, chờ cô khám phá.
Cô hít một hơi thật sâu, nhắm mắt và tập trung. Luồng năng lượng bên trong cơ thể bùng lên mạnh mẽ hơn, hòa cùng dòng chảy xung quanh. Cô cảm nhận rõ từng linh hồn, từng dòng năng lượng, từng hơi thở của thiên nhiên. Và trong khoảnh khắc ấy, một linh hồn mờ ảo xuất hiện, ánh mắt đầy tò mò và thách thức, như muốn kiểm tra năng lực mới thức tỉnh của cô.
Cô mở mắt, đối diện với linh hồn ấy, tim đập mạnh. Thử thách đầu tiên đã đến. Và Lạc Dạ Hân biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu…