Đêm đó, Lạc Dạ Hân nằm trên giường, mắt mở to nhìn trần nhà, tâm trí cô vẫn còn vang vọng lời nói của linh hồn nam nhân bí ẩn: “Cậu sẽ gặp thử thách đầu tiên… nhưng cậu không đơn độc.” Tim cô đập rộn ràng, nhịp tim như hòa cùng tiếng gió ngoài cửa sổ.
Cô cảm thấy mình chưa hoàn toàn sẵn sàng. Năng lực mới thức tỉnh còn bất ổn, và linh hồn thứ hai xuất hiện trong công viên hôm nay khiến cô vừa tò mò vừa lo sợ. Nhưng cô biết, bỏ chạy không phải là lựa chọn. Nếu muốn hiểu mối liên hệ giữa cô và nam nhân bí ẩn, cô phải đối mặt.
Cô nhắm mắt, hít thở sâu, cố trấn tĩnh tâm trí. Nhưng rồi, giấc mơ kéo cô vào một thế giới khác, khác hẳn căn phòng quen thuộc.
Mây trắng cuộn tròn trên bầu trời, ánh trăng bạc chiếu xuống một tòa lâu đài cổ xưa, tường thành cao chót vót, mái ngói rêu phong phủ màu xanh sậm. Gió thổi qua, mang theo hương hoa đào thoảng nhẹ. Trong lâu đài, những cột đá cao, hành lang rộng dài, và từng chiếc đèn lồng treo nghiêng theo gió, tạo thành một khung cảnh vừa lãng mạn vừa bí ẩn.
Giữa sân, một chàng trai đứng đó, áo choàng màu đen bay theo gió. Đôi mắt anh buồn bã, ánh nhìn xa xăm như hướng về một nơi mà không ai có thể với tới. Lạc Dạ Hân nhận ra ngay: anh chính là linh hồn nam nhân bí ẩn. Nhưng không phải trong sương mù công viên, mà là trong giấc mơ.
Cô muốn gọi anh, nhưng giọng nói như mắc nghẹn nơi cổ họng. Cô bước tới, nhưng sàn đá lạnh khiến chân cô run rẩy. Dường như lâu đài này vừa quen thuộc vừa xa lạ, như thể từng bước chân cô đi vào một ký ức bị lãng quên.
Chàng trai quay lại, ánh mắt hướng về cô. “Cậu đã đến,” giọng nói vang lên, trầm ấm nhưng nhuốm chút buồn. “Cậu không sợ sao?”
Cô hít một hơi dài, cố gắng trấn tĩnh. “Sợ… nhưng tôi muốn hiểu.”
Anh tiến lại gần, bước chân in lên nền đá lạnh. “Đây là nơi mà ta từng sống, trước khi lời nguyền trói chặt ta. Cậu sẽ thấy mọi thứ rõ ràng hơn trong giấc mơ này.”
Cô nhìn quanh, những hành lang dài, các cánh cửa gỗ cũ kỹ, và từng bóng đèn lồng nghiêng theo gió… tất cả đều gợi nhắc đến một thời quá khứ xa xôi. Một ký ức mà cô chưa từng biết, nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến lạ thường.
“Ta… từng ở đây?” cô hỏi, giọng run run.
Anh gật. “Đúng. Đây là nơi ta từng sống, nơi mọi thứ bắt đầu. Và đây cũng là nơi cậu sẽ hiểu được lý do tại sao chỉ mình cậu nhìn thấy ta.”
Cô nhíu mày, cảm giác trái tim như bị siết chặt. “Lý do…?”
Anh nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm. “Cậu và ta có mối liên hệ, vượt qua cả thời gian và không gian. Nhưng để hiểu được, cậu phải chứng kiến ký ức của ta.”
Trước mắt cô, hình ảnh bắt đầu biến đổi. Những cảnh tượng từ quá khứ hiện ra, mờ ảo nhưng rõ rệt: một chàng trai trẻ đứng trên hành lang lâu đài, mắt buồn bã, tay nắm chặt thanh kiếm. Bên cạnh anh là một người con gái, khuôn mặt nghiêm trang nhưng đầy kiên định. Những bóng người mờ dần xuất hiện xung quanh, như đang chứng kiến một sự kiện trọng đại.
Lạc Dạ Hân bước tới gần, cảm giác tim đập mạnh. “Đây là… ai?”
Anh đứng cạnh cô, ánh mắt trầm tĩnh. “Cậu sẽ thấy. Đây là quá khứ của ta, nơi mọi thứ bắt đầu. Cậu phải quan sát, cảm nhận, và ghi nhớ.”
Cô nhìn những cảnh tượng trước mắt, cảm giác vừa sợ vừa tò mò. Những con người trong giấc mơ dường như sống một cuộc đời khác, nhưng ánh mắt buồn bã và quyết liệt của chàng trai khiến cô xúc động. Một câu chuyện tình yêu, đau thương, và hi sinh hiện ra trước mắt cô, khiến trái tim cô rung lên theo từng nhịp điệu.
“Cậu thấy không?” anh hỏi, giọng nói trầm ổn. “Mỗi linh hồn đều mang theo câu chuyện riêng. Và chỉ khi cậu hiểu họ, cậu mới hiểu bản thân mình.”
Cô nhắm mắt, hít thở sâu, cố gắng hòa nhập với giấc mơ. Một cảm giác kỳ lạ lan tỏa trong cơ thể cô, như thể năng lực bên trong đang thức tỉnh mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô cảm nhận được từng cảm xúc, từng nỗi đau, từng hạnh phúc nhỏ bé của những linh hồn hiện ra.
Bất chợt, một linh hồn khác xuất hiện, ánh mắt đầy tò mò và thách thức. Nó di chuyển xung quanh cô, thử thách năng lực mới thức tỉnh của cô. Cô cảm thấy tim đập nhanh, vừa sợ vừa hưng phấn. Đây chính là thử thách đầu tiên mà anh nhắc đến.
Chàng trai đứng cạnh cô, ánh mắt dõi theo, nhưng không can thiệp. “Cậu phải tự mình đối mặt. Đây là bước đầu tiên để hiểu năng lực và trái tim mình.”
Cô hít một hơi dài, tập trung tinh thần. Luồng năng lượng bên trong cơ thể bùng lên, hòa cùng dòng chảy xung quanh giấc mơ. Cô cảm nhận rõ từng linh hồn, từng dòng năng lượng, từng hơi thở của thế giới trong giấc mơ. Và trong khoảnh khắc ấy, linh hồn thách thức tiến tới gần, ánh mắt sắc lạnh.
Cô mở mắt, đối diện trực diện với linh hồn đó. Một luồng sáng lam nhạt xuất hiện quanh tay cô, rung rinh và lấp lánh. Cô tập trung ý chí, cố gắng điều khiển năng lực của mình, và… linh hồn kia lùi lại một bước, như bị sức mạnh của cô khống chế.
Chàng trai mỉm cười, lần đầu nụ cười ấm áp xuất hiện trên khuôn mặt lạnh lùng. “Rất tốt… nhưng vẫn chưa đủ. Cậu phải hiểu rằng năng lực không chỉ là sức mạnh. Nó là trách nhiệm, và chỉ khi cậu đủ kiên nhẫn, cậu mới bảo vệ được bản thân và những linh hồn khác.”
Cô hít một hơi sâu, cảm giác tim đập rộn ràng. Cô biết, giấc mơ này không chỉ là thử thách năng lực, mà còn là bài học về tình yêu, sự kiên nhẫn, và mối liên hệ giữa cô và nam nhân bí ẩn.
Giấc mơ kết thúc khi ánh trăng dần nhạt, ánh sáng từ mặt trời le lói xuyên qua cửa sổ lâu đài. Lạc Dạ Hân tỉnh dậy trong phòng mình, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, tim đập nhanh. Cô biết rằng mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Năng lực của cô còn nhiều điều cần học, linh hồn nam nhân bí ẩn còn nhiều bí ẩn, và thử thách thực sự đang chờ phía trước.
Cô nhìn ra cửa sổ, ánh nắng chiếu vào, lòng vừa sợ vừa hưng phấn. Một phần cô muốn chạy trốn khỏi thế giới huyền bí này, nhưng phần khác lại muốn tiến tới, muốn khám phá, muốn hiểu rõ mọi điều.
Và trong khoảnh khắc ấy, cô nghe thấy giọng nói trầm ấm vang vọng trong đầu: “Cậu đã bước chân vào thế giới này. Hãy tin vào bản thân… và chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”
Lạc Dạ Hân hít một hơi sâu, mắt mở to, lòng tràn đầy quyết tâm. Cô biết, từ hôm nay, mọi thứ sẽ thay đổi. Không chỉ năng lực, không chỉ giấc mơ, mà cả cuộc sống bình thường mà cô từng biết… sẽ hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một thế giới huyền bí, nơi tình yêu, sức mạnh, và định mệnh hội tụ, chờ cô khám phá.