Ánh nắng chiều tà ở huyện Thanh Hà bao giờ cũng mang một màu vàng quánh như mật ong, phủ lên những rặng ngô khô khốc và cả công viên trung tâm đã xuống cấp từ lâu. Giữa khoảng sân lát gạch bong tróc, một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi với chiếc áo khoác bạc màu đang đứng lặng lẽ. Đó là Lâm Viễn. Gương mặt anh can trường nhưng đôi mắt lại phảng phất vẻ mệt mỏi của một người đã nếm trải đủ thăng trầm. Trên tay anh là một quả bóng chuyền cũ kỹ đến mức lớp da giả bên ngoài đã bong tróc gần hết, để lộ ra những mảng sợi thô ráp bên trong.
Xung quanh Lâm Viễn là một nhóm khoảng mười cụ già tóc bạc trắng. Họ không tập thái cực quyền hay đi bộ như những người khác, mà đang thực hiện những động tác rất kỳ lạ. Lâm Viễn khẽ tung quả bóng lên, một động tác xoay cổ tay điệu nghệ khiến quả bóng xoay tròn trên không trung trước khi rơi xuống đúng tầm tay của một cụ ông. Anh không hô hào mạnh mẽ, chỉ dùng chất giọng trầm thấp nhưng rõ ràng để hướng dẫn họ cách đệm bóng bằng cổ tay sao cho mềm mại, cách di chuyển bộ chân để giữ thăng bằng.
Những người đi ngang qua thường dừng lại nhìn với vẻ tò mò pha chút mỉa mai. Họ gọi đây là môn bóng chuyền dưỡng sinh của kẻ gàn dở. Chẳng ai biết rằng, mỗi khi quả bóng chạm vào lòng bàn tay Lâm Viễn, những vết sẹo cũ ở khớp gối anh lại nhói lên như một lời nhắc nhở về quá khứ lừng lẫy tại Học viện Thể thao Bắc Kinh. Đôi bàn tay đang hướng dẫn người già tập thể dục này, mười lăm năm trước, từng là nỗi khiếp sợ của mọi hàng chắn trên khắp các sân đấu quốc gia.
Quả bóng cũ rách cứ thế bay đi bay lại giữa những cánh tay gầy guộc. Đối với các cụ già, đây là niềm vui tuổi già, nhưng đối với Lâm Viễn, đây là cách duy nhất để anh còn cảm thấy mình đang sống, để đôi bàn tay không quên đi cảm giác tiếp xúc với da bóng. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi có những vết chai sần không phải do cầm cuốc hay cầm bút, mà là dấu vết của hàng triệu cú đập bóng từ thời niên thiếu.
Khi buổi tập kết thúc, các cụ già vừa cười nói vừa ra về, Lâm Viễn lặng lẽ thu dọn quả bóng vào chiếc túi vải bạt. Anh ngồi lại trên băng ghế đá, ánh mắt hướng về phía ngôi trường trung học số 1 Thanh Hà nằm khuất sau những rặng cây. Nơi đó từng là hào quang, là giấc mơ, và cũng là nơi chôn vùi sự nghiệp của một thiên tài. Lâm Viễn lấy trong túi ra một phong thư nhăn nhúm đã bị anh vò nát rồi lại vuốt phẳng không biết bao nhiêu lần trong suốt một tuần qua.
Tiếng gió rít qua những kẽ hở của quả bóng cũ tạo nên một âm thanh trầm buồn, giống như tiếng thở dài của một thời đại đã mất. Lâm Viễn đứng dậy, bóng anh kéo dài trên sân gạch. Anh không biết rằng, phía sau những gốc cây tùng già nua trong công viên, có một ánh mắt đầy hy vọng của một người quen cũ đã đứng quan sát anh từ rất lâu. Một lời đề nghị sắp tới sẽ phá vỡ sự tĩnh lặng cay đắng này, buộc anh phải lựa chọn giữa việc tiếp tục ẩn mình trong đám đông hay một lần nữa đứng lên để đối diện với định mệnh nghiệt ngã của mình.
Lâm Viễn hít một hơi thật sâu, vị bụi đất của huyện Thanh Hà xộc vào cánh mũi. Anh siết chặt quả bóng trong tay, cảm nhận hơi lạnh của buổi hoàng hôn đang tràn về. Ngày mai, có lẽ cuộc đời kẻ vô danh này sẽ không còn bình lặng như thế nữa.