MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLinh Hồn Quạ ĐenChương 2

Linh Hồn Quạ Đen

Chương 2

748 từ · ~4 phút đọc

Lâm Viễn vừa định bước chân lên chiếc xe đạp cũ thì một bóng người gầy gò bước ra từ phía sau gốc tùng già, chặn đứng lối đi duy nhất của anh. Người đàn ông đó mặc bộ đại lễ phục đã lỗi thời, vai áo bám đầy bụi đường, nhưng đôi mắt sau cặp kính cận dày cộm vẫn toát lên vẻ tinh anh cùng sự cương nghị đến kỳ lạ. Đó là thầy Thẩm, hiệu trưởng cũ của trường Trung học số 1 Thanh Hà, cũng là người duy nhất ở cái huyện nghèo này từng tận mắt chứng kiến khoảnh khắc huy hoàng của Lâm Viễn trên sàn đấu đỉnh cao quốc gia mười lăm năm trước.

Sự xuất hiện của thầy Thẩm khiến Lâm Viễn sững lại, bàn tay đang nắm chặt ghi đông xe khẽ run lên một nhịp. Không ai nói với ai câu nào, không khí giữa hai người đặc quánh lại bởi sự im lặng và những ký ức không mấy vui vẻ. Lâm Viễn cố ý tránh ánh nhìn của người thầy cũ, anh lẳng lặng dắt xe định đi vòng qua, nhưng giọng nói khàn đặc của thầy Thẩm đã kịp thời níu anh lại. Thầy gọi tên anh, cái tên Lâm Viễn mà từ lâu vùng đất này đã quên lãng, chỉ còn lại danh xưng kẻ bảo vệ lầm lì ở công viên.

Thầy Thẩm không vòng vo, thầy lấy từ trong túi ngực ra một bản kế hoạch đã sờn rách các góc. Đó là đề án khôi phục lại lớp chuyên bóng chuyền của trường, một niềm tự hào đã bị đình chỉ tròn mười năm vì thiếu kinh phí và không có người dẫn dắt. Thầy nói bằng giọng khẩn thiết, rằng ngôi trường đang đứng trước áp lực phải giải tỏa sân tập để xây dựng một dãy nhà kho công nghiệp, và bóng chuyền Thanh Hà sẽ chính thức bị xóa sổ nếu không có một kỳ tích xuất hiện trong năm nay. Thầy cần một người có thể nhóm lại ngọn lửa đã tắt từ lâu trong lòng đám trẻ, và người đó không ai khác ngoài anh.

Lâm Viễn cười nhạt, một nụ cười chứa đựng đầy sự tự giễu. Anh đưa bàn tay trái lên, những đốt xương ngón tay hơi lệch đi do chấn thương năm xưa như một minh chứng cho sự thất bại. Anh hỏi thầy rằng liệu thầy có đang đùa không, khi bảo một kẻ tàn phế, một kẻ đã bị chính niềm đam mê của mình phản bội, đi dạy những đứa trẻ về ước mơ và vinh quang. Anh nhắc lại cái ngày anh rời Bắc Kinh với đôi chân khập khiễng và một trái tim vụn vỡ, cái ngày mà thế giới thể thao đã tuyên án tử cho sự nghiệp của một thiên tài.

Nhưng thầy Thẩm không lùi bước, thầy tiến lại gần, đặt bàn tay già nua lên vai Lâm Viễn. Thầy không nói về vinh quang hay cúp vô địch, thầy nói về những đứa trẻ ở huyện Thanh Hà này. Chúng có sức mạnh, có sự bền bỉ của những đứa con vùng núi, nhưng chúng lại thiếu một con đường để thoát khỏi cái vòng lẩn quẩn của sự nghèo đói. Thầy bảo rằng thầy không tìm một thiên tài bóng chuyền, thầy tìm một người thầy có thể dạy cho chúng cách đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, điều mà Lâm Viễn đã làm trong suốt mười năm qua bằng cách sống thầm lặng nhưng chưa bao giờ thực sự từ bỏ quả bóng.

Bản đề án được thầy Thẩm nhét vào tay Lâm Viễn như một sự ủy thác cuối cùng trước khi thầy về hưu. Dưới ánh đèn đường lờ mờ của công viên, Lâm Viễn đứng nhìn theo bóng lưng khòm của người hiệu trưởng già khuất dần sau làn sương tối. Anh cúi xuống nhìn quả bóng cũ rách trong giỏ xe, rồi lại nhìn bản đề án trong tay. Một bên là cuộc sống bình yên nhưng vô nghĩa hiện tại, một bên là cánh cửa dẫn về quá khứ đầy rẫy nỗi đau nhưng lại rực cháy hy vọng. Tiếng gió đêm rít qua khe cửa sổ của ngôi trường xa xa vang lên như tiếng còi khai cuộc, một âm thanh mà từ sâu trong tiềm thức, Lâm Viễn vẫn hằng khao khát được nghe lại một lần nữa.