Sáng hôm sau, Lâm Viễn xuất hiện trước cổng trường Trung học số 1 Thanh Hà khi sương mù còn chưa kịp tan hết trên những mái ngói rêu phong. Tiếng cổng sắt rỉ sét rít lên can qua không gian tĩnh mịch, nghe như tiếng thở dài của một kẻ khổng lồ đã ngủ quên quá lâu. Anh bước đi trên con đường lát gạch đỏ đã bong tróc, hướng thẳng về phía khu liên hợp thể thao nằm ở phía Đông của khuôn viên trường. Trái tim anh đập từng nhịp nặng nề, mỗi bước chân như đang dẫm lên những mảnh vụn của ký ức.
Sân tập bóng chuyền ngoài trời hiện ra trước mắt anh là một cảnh tượng hoang tàn đến nhói lòng. Mặt sân bê tông vốn phẳng lì năm xưa giờ đây chằng chịt những vết nứt, cỏ dại len lỏi mọc lên từ những khe rãnh như muốn nuốt chửng lấy nơi này. Những chiếc lá ngô khô từ cánh đồng bên cạnh bị gió cuốn vào, phủ thành một lớp thảm dày xào xạc dưới chân. Cột lưới bằng sắt đã rỉ sét đến tận lõi, đứng trơ trọi và nghiêng vẹo, không còn sợi dây cáp nào căng ngang để phân chia ranh giới của những cuộc đối đầu rực lửa nữa.
Lâm Viễn đứng lặng hồi lâu giữa sân tập, gió lùa qua khe áo khiến anh khẽ rùng mình. Anh nhìn về phía bức tường gạch phía sau sân, nơi vẫn còn sót lại những vết bóng đen đúa do những cú đập cực mạnh từ hàng chục năm trước để lại. Đó là dấu vết của một thời đại mà Thanh Hà là cái tên khiến mọi đội bóng tỉnh bạn phải nể sợ. Anh chậm rãi bước vào phòng truyền thống nằm ngay cạnh sân tập, một không gian nhỏ hẹp, đậm đặc mùi ẩm mốc và bụi bặm.
Trên những chiếc kệ gỗ mục nát, những chiếc cúp đồng đã xỉn màu đen kịt, không còn nhận ra ánh kim loại năm xưa. Lâm Viễn cầm lên một tấm bằng khen nằm nghiêng ngả trên kệ, lớp kính bảo vệ đã vỡ vụn từ bao giờ. Anh dùng vạt áo lau đi lớp bụi dày, để lộ ra dòng chữ thư pháp mạnh mẽ: "Vô địch giải trẻ toàn quốc – Đội bóng chuyền Thanh Hà". Phía dưới là tấm ảnh trắng đen chụp cha anh và các đồng đội của ông, những người đàn ông với nụ cười rạng rỡ và đôi mắt rực cháy khát vọng.
Anh nhớ lại giọng nói của cha mình, người từng là đội trưởng huyền thoại của thế hệ đó, luôn dạy anh rằng bóng chuyền không phải là môn thể thao của đôi tay, mà là môn thể thao của trái tim. Nhưng giờ đây, những tấm bằng khen ấy chỉ còn là những tờ giấy ố vàng, bị thời gian và sự thờ ơ gặm nhấm. Hào quang của cha anh, danh dự của dòng họ Lâm, tất cả đều đang mục rữa trong căn phòng tối tăm này. Một cảm giác chua xót xen lẫn phẫn nộ dâng lên trong lòng Lâm Viễn.
Anh không thể đứng nhìn những giá trị này bị xóa sổ để thay thế bằng những dãy nhà kho lạnh lẽo. Lâm Viễn đặt tấm bằng khen trở lại vị trí cũ, bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm. Nếu thế giới đã quên mất Thanh Hà, anh sẽ là người bắt họ phải nhớ lại. Anh bước ra khỏi phòng truyền thống, đứng giữa sân tập đầy lá khô, đôi mắt sắc lẹm nhìn xoáy vào những vết nứt trên mặt sân. Phế tích này cần một người đủ điên rồ để dọn dẹp, và anh biết, mình chính là kẻ điên đó.