Danh sách học sinh tiềm năng mà thầy Thẩm đưa cho Lâm Viễn chỉ vỏn vẹn vài cái tên, nhưng tất cả đều là những trường hợp cá biệt mà không giáo viên nào muốn tiếp nhận. Lâm Viễn bắt đầu hành trình của mình bằng việc rời khỏi khuôn viên trường, đi ngược về phía ngoại ô huyện, nơi những công trường xây dựng đang mọc lên san sát giữa những cánh đồng khô hạn. Anh tìm đến một bãi đất trống ngổn ngang gạch đá, nơi một cậu thiếu niên cao lớn đang vác trên vai hai bao xi măng nặng trịch, bước đi thoăn thoắt trên những tấm ván gỗ chông chênh. Đó là Trương Lực.
Lâm Viễn đứng quan sát từ xa, ánh mắt anh dán chặt vào đôi chân rắn chắc và những khối cơ lưng cuồn cuộn của cậu thiếu niên dưới cái nắng gay gắt. Trương Lực không chỉ có sức mạnh, mà mỗi khi cậu nhảy lên để xếp bao cát lên xe tải, Lâm Viễn nhận thấy một sức bật lò xo thiên bẩm, một khả năng dừng trên không trung lâu hơn người bình thường một nhịp. Khi Trương Lực vừa đặt bao cát cuối cùng xuống, Lâm Viễn bước lại gần, ném quả bóng cũ rách về phía cậu. Phản xạ của Trương Lực nhanh như một con thú rừng, cậu xoay người, vung cánh tay thô ráp đập mạnh vào quả bóng. Một tiếng "chát" khô khốc vang lên, quả bóng bay vút đi, găm thẳng vào bức tường gạch phía sau với một lực đạo kinh người.
Trương Lực nhìn Lâm Viễn bằng ánh mắt cảnh giác và đầy gai góc. Cậu cần tiền để lo cho gia đình hơn là những trò chơi với bóng. Lâm Viễn không thuyết phục bằng lời nói hoa mỹ, anh chỉ chỉ vào quả bóng rồi nói rằng nếu cậu có thể nhảy cao hơn những tòa nhà kia, cậu sẽ không phải đứng dưới bùn đất để vác xi măng cả đời. Ánh mắt Trương Lực khẽ dao động, một khát khao thầm kín hiện lên trong đôi mắt u uất của cậu thiếu niên nghèo.
Rời khỏi công trường, Lâm Viễn tìm đến một quán mì sập xệ ven đường quốc lộ, nơi khói bếp mịt mù và tiếng ồn ào của xe tải chạy qua liên hồi. Ở một góc khuất trong quán, một thiếu niên gầy gò, đeo kính cận, tay trái cầm đôi đũa, tay phải đang hí hoáy viết những công thức vật lý lên tờ giấy ăn thấm dầu mỡ. Đó là Tô Diệc. Lâm Viễn ngồi xuống đối diện, lặng lẽ quan sát những con số mà Tô Diệc đang tính toán. Đó không phải bài tập về nhà, mà là những phép tính về lực cản không khí và quỹ đạo chuyển động của các vật thể.
Tô Diệc là một bộ não thiên tài nhưng bị mắc kẹt trong cảnh nghèo khó, cậu dùng toán học để nhìn nhận thế giới vì tin rằng mọi thứ đều có quy luật. Lâm Viễn lấy một quả bóng khác đặt lên bàn, ngay trên đống công thức của cậu. Anh nói với Tô Diệc rằng toán học trên giấy là tĩnh, còn bóng chuyền là toán học trong chuyển động, nơi cậu phải tính toán quỹ đạo của sáu người và một quả bóng trong một phần nghìn giây. Tô Diệc ngước lên, đôi mắt thông minh sau mặt kính dày bắt đầu lấp lánh sự tò mò. Đối với một kẻ nghiện những con số như cậu, việc điều khiển một trận đấu bằng những đường chuyền chính xác tuyệt đối là một bài toán đầy thách thức.
Lâm Viễn rời đi, để lại địa chỉ sân tập cũ của trường số 1. Anh không chắc liệu họ có đến hay không, nhưng anh đã nhìn thấy thứ mình cần: sự khao khát thoát ly thực tại trong mắt Trương Lực và sự khao khát chinh phục những giới hạn của Tô Diệc. Những quân cờ đầu tiên đã được đặt xuống, và Lâm Viễn biết rằng, một khi những "quái kiệt" này hội tụ, phế tích Thanh Hà sẽ không còn yên tĩnh được nữa.