MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLinh Hồn Quạ ĐenChương 5

Linh Hồn Quạ Đen

Chương 5

716 từ · ~4 phút đọc

Chiều thứ Hai, gió từ cánh đồng Thanh Hà thổi vào sân tập mang theo cái nóng hầm hập và bụi cát. Trương Lực đến đúng giờ, trên vai vẫn còn vương những vệt vôi trắng từ công trường. Tô Diệc đến muộn hơn một chút, chiếc cặp sách sờn vai chứa đầy những cuốn sổ ghi chép dày cộp. Hai thiếu niên đứng đối diện nhau trên mặt sân bê tông nứt nẻ, nhìn nhau với vẻ dò xét và lạ lẫm. Trước mặt họ, Lâm Viễn đang đứng khoanh tay, bên cạnh là một rổ bóng cũ kỹ, xì hơi và lấm lem bùn đất.

Trương Lực không kiên nhẫn được lâu, cậu tiến lại gần rổ bóng, đôi tay thô ráp định cầm lấy một quả để thực hiện cú đập sấm sét như lần gặp trước. Nhưng khi tay cậu vừa chạm vào lớp da bóng, Lâm Viễn đã dùng cán còi gạt tay cậu ra. Một sự im lặng lạnh lẽo bao trùm lấy sân tập. Lâm Viễn nhìn thẳng vào hai cậu học trò đầu tiên, giọng nói trầm thấp nhưng uy lực vang lên, át cả tiếng gió rít qua hàng cây tùng. Anh tuyên bố rằng ở đây không có thiên tài, không có kẻ mạnh hay người thông minh, mà chỉ có những người tuân thủ quy tắc.

Quy tắc đầu tiên của Lâm Viễn khiến cả hai sững sờ: "Muốn chạm vào bóng, trước tiên phải biết cách ngã mà không đau". Trương Lực khẽ nhíu mày, vẻ mặt đầy kiêu ngạo của một kẻ có sức mạnh thể chất khiến cậu không phục. Cậu cho rằng bóng chuyền là môn thể thao của những cú nhảy cao và những cú đập tan nát hàng phòng thủ, chứ không phải là trò nhào lộn trên mặt đất. Đáp lại sự ngạo mạn đó, Lâm Viễn không giải thích nhiều, anh lẳng lặng bước ra giữa sân và ra hiệu cho Trương Lực dùng hết sức ném quả bóng về phía mình.

Quả bóng bay vút đi với tốc độ xé gió, hướng thẳng về phía góc xa của sân. Lâm Viễn không chạy theo kiểu thông thường, anh đổ người, thực hiện một pha trượt dài trên mặt sân bê tông thô ráp, tay vươn dài cứu bóng rồi cuộn mình lăn một vòng điệu nghệ, đứng dậy ngay lập tức mà không có một vết xước. Anh nhìn hai thiếu niên đang đứng sững sờ và giải thích rằng, trong bóng chuyền, quả bóng chỉ ở trên không trung vài giây, nhưng phần lớn thời gian người chơi sẽ phải đối mặt với mặt đất. Nếu không học được cách ngã, cách bảo vệ cơ thể khỏi những va chạm khốc liệt, họ sẽ gãy cánh trước khi kịp bay cao.

Suốt ba tiếng đồng hồ sau đó, sân tập Thanh Hà không vang lên tiếng đập bóng, mà chỉ có tiếng cơ thể va chạm với nền bê tông khô khốc. Lâm Viễn bắt Trương Lực và Tô Diệc thực hiện hàng trăm lần động tác ngã nhào, lăn người và cứu bóng giả định. Da thịt chạm vào mặt sân rát bỏng, mồ hôi trộn lẫn với bụi đất khiến cả hai trông nhếch nhác vô cùng. Trương Lực bắt đầu hiểu rằng sức mạnh của cậu chẳng là gì nếu không có sự khéo léo, còn Tô Diệc nhận ra những công thức lý thuyết của mình trở nên vô dụng nếu cơ thể không chịu đựng được sự đau đớn thực tại.

Khi mặt trời khuất hẳn sau rặng núi, Lâm Viễn mới ra hiệu dừng lại. Anh không buông một lời khen ngợi, chỉ lạnh lùng thông báo rằng ngày mai họ vẫn sẽ tiếp tục tập ngã cho đến khi nào việc tiếp đất trở thành bản năng. Trương Lực và Tô Diệc lảo đảo đứng dậy, toàn thân đau nhức nhưng trong ánh mắt của họ đã bớt đi vẻ hoài nghi. Họ nhìn về phía Lâm Viễn, người đàn ông đang lặng lẽ nhặt từng quả bóng trong bóng tối, và nhận ra rằng những bài học khắc nghiệt này chính là lớp vỏ bọc bảo vệ vững chắc nhất cho những giấc mơ mong manh mà họ vừa mới nhen nhóm.