MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLinh Hồn Quạ ĐenChương 6

Linh Hồn Quạ Đen

Chương 6

742 từ · ~4 phút đọc

Mùa đông ở huyện Thanh Hà đổ ập xuống như một trận cuồng phong không báo trước. Khi kim đồng hồ mới chỉ điểm bốn giờ sáng, bóng tối vẫn còn đặc quánh, bao trùm lấy những con đường mòn dẫn lên đỉnh núi Thanh Hà phía sau trường học. Không khí lạnh buốt như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt, sương giá phủ một lớp trắng xóa lên những cành cây khô khốc. Lâm Viễn đứng đợi ở chân núi, hơi thở của anh tạo thành những luồng khói trắng đục trong không gian tĩnh mịch. Phía sau anh, Trương Lực và Tô Diệc xuất hiện, cả hai co rúm trong những chiếc áo khoác cũ, đôi môi thâm tím vì cái lạnh âm độ của vùng cao.

Lâm Viễn không nói một lời thừa thãi, anh chỉ tay về phía đỉnh núi vốn đang ẩn hiện trong làn sương mù dày đặc và ra lệnh chạy. Trương Lực vốn tự tin với sức vóc của một công nhân công trường nhưng cũng phải rùng mình trước độ dốc dựng đứng của con đường mòn. Còn với Tô Diệc, người chưa bao giờ vận động mạnh, thử thách này chẳng khác nào một cực hình. Những bước chân đầu tiên vang lên nặng nề trên nền đất đóng băng cứng ngắc. Lâm Viễn chạy sau cùng, nhịp chân đều đặn và hơi thở ổn định, anh như một cái bóng giám sát, không cho phép bất kỳ ai được dừng lại.

Càng lên cao, không khí càng loãng và cái lạnh càng trở nên tàn nhẫn hơn. Gió rít qua các khe đá, thốc thẳng vào lồng ngực khiến cuống họng của hai thiếu niên đau rát như bị đốt lửa. Tô Diệc là người đuối sức đầu tiên, đôi chân cậu run rẩy, đôi kính cận mờ đục vì hơi nước khiến cậu không ít lần suýt ngã xuống vực đá. Trương Lực định dừng lại để kéo bạn mình, nhưng tiếng quát trầm đục của Lâm Viễn vang lên từ phía sau khiến cậu rùng mình. Anh bảo rằng trên sân đấu, không ai dừng lại để chờ đợi những kẻ bỏ cuộc, và nếu họ không thể vượt qua ngọn núi này, họ sẽ chẳng bao giờ vượt qua được hàng chắn của đối thủ.

Giữa cơn mê man vì kiệt sức, Trương Lực đã cúi xuống, cho Tô Diệc tựa vào vai mình. Hai thiếu niên nương tựa vào nhau, từng bước một chinh phục những con dốc cuối cùng. Lâm Viễn lặng lẽ quan sát cảnh tượng đó, ánh mắt anh khẽ dịu đi nhưng bước chân vẫn không hề chậm lại. Anh muốn họ hiểu rằng bóng chuyền không phải là cuộc chơi cá nhân của một thiên tài hay một kẻ mạnh, mà là sự gắn kết tuyệt đối giữa những con người cùng chung một nỗi đau và một ý chí. Đỉnh núi Thanh Hà không chỉ là một mục tiêu địa lý, nó là biểu tượng cho những giới hạn mà họ phải tự mình đập tan.

Khi tia sáng đầu tiên của mặt trời ló rạng, nhuộm đỏ cả một vùng trời sương mù, ba bóng người cuối cùng cũng đặt chân lên đỉnh núi. Từ đây nhìn xuống, huyện Thanh Hà nhỏ bé hiện ra như một bức tranh xám xịt, nhưng phía xa kia là cả một chân trời rộng mở. Trương Lực và Tô Diệc quỵ xuống giữa nền tuyết mỏng, phổi họ rít lên từng hồi, nhưng kỳ lạ thay, cảm giác đau đớn ban đầu đã biến mất, nhường chỗ cho một niềm tự hào mãnh liệt chưa từng có. Họ đã chiến thắng cái lạnh, chiến thắng nỗi sợ hãi và chiến thắng chính sự lười biếng của bản thân.

Lâm Viễn đứng trên mỏm đá cao nhất, nhìn ra phía xa xăm. Anh biết rằng bài tập này không chỉ để rèn luyện cơ bắp, mà là để đúc nên một lớp giáp tâm lý thép cho học trò. Dưới cái lạnh thấu xương của đỉnh núi, một sợi dây liên kết vô hình đã được hình thành giữa ba thầy trò. Lâm Viễn lấy ra quả bóng cũ, tung nhẹ nó lên trời giữa ánh bình minh rực rỡ. Quả bóng không còn là một vật vô tri, nó bắt đầu trở thành linh hồn cho một cuộc hành trình dài đầy gian khổ phía trước.