MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLinh Hồn Quạ ĐenChương 7

Linh Hồn Quạ Đen

Chương 7

674 từ · ~4 phút đọc

Sương mù buổi sáng hôm đó vẫn chưa tan hết khi một chiếc xe hơi màu đen sang trọng, vốn lạc lõng giữa vùng quê nghèo Thanh Hà, lẳng lặng dừng lại bên lề sân tập của trường Trung học số 1. Từ trên xe bước xuống là một người đàn ông trung niên với bộ đồng phục thể thao của Học viện Thể thao tỉnh, mái tóc chải chuốt bóng loáng và đôi mắt mang vẻ cao ngạo khó giấu. Đó là Cao Khiêm, một HLV cấp tỉnh danh tiếng, đồng thời cũng là người từng đứng sau cái bóng của Lâm Viễn trong suốt những năm tháng ở đội tuyển trẻ quốc gia.

Lâm Viễn đang cùng Trương Lực và Tô Diệc dọn dẹp đống lá khô trên sân thì tiếng bước chân giày da nện xuống nền bê tông khiến anh khựng lại. Cao Khiêm đứng đó, nhìn lướt qua sân tập hoang tàn và hai cậu học trò nhếch nhác của Lâm Viễn bằng một cái nhìn đầy khinh bỉ. Tiếng cười khẩy của hắn vang lên giữa không gian tĩnh mịch, khô khốc và khó nghe. Cao Khiêm tiến lại gần, dùng mũi giày đắt tiền gẩy nhẹ một quả bóng cũ rách nằm dưới chân Lâm Viễn, rồi nhìn thẳng vào mắt anh với sự đắc thắng của kẻ chiến thắng sau cùng.

Hắn không giấu giếm mục đích chuyến đi là để khảo sát việc xây dựng trung tâm đào tạo mới trên nền đất cũ này. Cao Khiêm buông những lời cay độc, hắn bảo rằng việc Lâm Viễn cố gắng khôi phục lại cái lớp chuyên bóng chuyền này là một hành động nực cười. Hắn nhìn sang Trương Lực và Tô Diệc, rồi thốt lên một câu nói như xát muối vào vết thương của vùng đất này: "Thanh Hà đã chết từ mười năm trước rồi. Đừng cố gắng nhặt nhạnh những mảnh vụn từ đống tro tàn đó nữa, Lâm Viễn à." Theo lời Cao Khiêm, một thiên tài tàn phế thì chỉ có thể tạo ra những kẻ thất bại tiếp theo mà thôi.

Trương Lực siết chặt nắm đấm, định bước lên phía trước nhưng bị cánh tay của Lâm Viễn chặn lại. Gương mặt Lâm Viễn vẫn bình thản đến lạ lùng, nhưng trong đôi mắt anh, một ngọn lửa đen tối đang âm ỉ cháy. Anh không đáp trả bằng những lời nhục mạ, chỉ lặng lẽ nhìn Cao Khiêm và nói rằng cái gì đã chết thì không thể đau, nhưng nếu nó vẫn còn đau, nghĩa là nó vẫn còn sống. Lâm Viễn cầm quả bóng lên, lớp da bong tróc cọ xát vào lòng bàn tay anh, anh thách thức Cao Khiêm hãy chờ đến giải vô địch khu vực phía Bắc để xem liệu cái "Xác chết Thanh Hà" này có thể làm được gì.

Cao Khiêm rời đi với một tràng cười ngạo mạn, để lại một bầu không khí u ám bao trùm lên sân tập. Trương Lực và Tô Diệc nhìn theo chiếc xe dần khuất bóng, trong lòng dâng lên một nỗi nhục nhã khó tả. Lần đầu tiên, họ cảm nhận được thế giới bên ngoài nhìn nhận họ nhỏ bé và rẻ rúng đến nhường nào. Sự sỉ nhục của Cao Khiêm không làm họ sụp đổ, mà ngược lại, nó như một liều thuốc kích thích khiến sự phản kháng trong lòng những đứa trẻ vùng cao bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Lâm Viễn quay lại nhìn hai cậu học trò, ánh mắt anh không còn sự mệt mỏi mà là một sự sắc lạnh đầy quyết tâm. Anh bảo họ quay lại tập luyện, vì lời nói của kẻ thù chỉ có thể bị dập tắt bằng những cú đập bóng trên sân đấu. Từ khoảnh khắc đó, đội bóng Thanh Hà không còn tập luyện chỉ để thoát nghèo, mà họ tập luyện để đòi lại danh dự đã bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian