MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLinh Hồn Quạ ĐenChương 8

Linh Hồn Quạ Đen

Chương 8

686 từ · ~4 phút đọc

Sau cuộc viếng thăm đầy nhục mạ của Cao Khiêm, bầu không khí tại sân tập trường số 1 Thanh Hà dường như bị nén lại như một lò xo đã ép đến giới hạn. Lâm Viễn không cho học trò nghỉ ngơi, anh bắt đầu giai đoạn huấn luyện cường độ cao với những bài tập kỹ thuật khắt khe. Trương Lực, với đôi vai gầy nhưng rắn chắc, đã thực hiện hàng ngàn cú vung tay không bóng mỗi ngày để sửa lại tư thế đập vốn đã ăn sâu vào bản năng hoang dã của cậu. Cậu hiểu rằng, nếu muốn đánh bại những kẻ như Cao Khiêm, sức mạnh thô kệch là chưa đủ.

Buổi chiều hôm ấy, mây đen kéo về che khuất đỉnh núi Thanh Hà, báo hiệu một cơn mưa sắp tới. Lâm Viễn đứng ở vị trí chuyền hai, anh ra hiệu cho Tô Diệc đứng quan sát cách điều phối nhịp độ. Lâm Viễn tung quả bóng lên cao, một đường bóng hoàn hảo vẽ ra một cung phản xạ lửng lơ trên không trung, ngay sát mép lưới rỉ sét. Đây là đường chuyền mà anh đã tính toán riêng cho sải tay dài của Trương Lực. Cậu thiếu niên vùng núi bắt đầu lấy đà, ba bước chạy của cậu dẫm lên mặt sân bê tông vang lên những tiếng "thình thịch" đầy uy lực như tiếng trống trận.

Trương Lực bật nhảy, cả cơ thể cậu vươn thẳng lên không trung giống như một cánh cung đang được kéo căng hết mức. Ở điểm cao nhất của quỹ đạo, khi mọi thứ dường như ngưng đọng lại trong một phần mười giây, Trương Lực gập người, cánh tay phải vung lên như một ngọn roi sắt, đập thẳng vào tâm quả bóng. Một tiếng nổ khô khốc vang lên giữa sân tập tĩnh mịch, quả bóng bị ép đến biến dạng trước khi bắn vút đi với vận tốc xé gió. Nó vượt qua mép lưới, găm thẳng xuống vạch vôi cuối sân và nảy lên cao quá đầu người trước khi văng ra tận hàng tùng già ngoài xa.

Lâm Viễn đứng lặng yên, đôi tay anh vẫn còn giữ tư thế chuyền bóng. Anh nhìn vệt bụi trắng còn bay lên từ chỗ quả bóng vừa chạm đất. Đó không phải là một cú đập bình thường, đó là cú đập mang theo tất cả sự phẫn nộ, nhục nhã và khát khao đổi đời của một đứa trẻ lớn lên từ công trường xây dựng. Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Viễn như nhìn thấy chính mình của mười lăm năm trước, nhưng còn mãnh liệt và thuần khiết hơn. Một tia sáng lấp lánh hiện lên trong đôi mắt u buồn của anh – đó là hy vọng, một thứ hy vọng thực sự rằng phế tích này có thể được hồi sinh.

Tô Diệc đứng bên cạnh không nén nổi sự kinh ngạc, cậu nhanh chóng ghi chép vào sổ tay về góc độ bật nhảy và lực quán tính kinh khủng mà Trương Lực vừa tạo ra. Trương Lực đáp đất, đôi bàn tay cậu đỏ rực và nóng hổi vì lực ma sát, cậu nhìn về phía Lâm Viễn như để tìm kiếm một sự xác nhận. Lâm Viễn không khen ngợi ngay lập tức, anh chỉ gật đầu nhẹ và nói rằng cú đập đó đủ để giết chết sự ngạo mạn của đối thủ, nhưng cậu cần phải thực hiện nó được một vạn lần như vậy nếu muốn bước vào đấu trường quốc gia.

Dưới những hạt mưa đầu mùa bắt đầu rơi lất phất, Trương Lực nở một nụ cười hiếm hoi, mồ hôi và nước mưa lăn dài trên khuôn mặt đen nhẻm vì bụi bẩn. Lâm Viễn nhìn ra phía cổng trường, nơi bóng tối đang dần phủ kín, và thầm nghĩ rằng Cao Khiêm đã sai. Thanh Hà chưa hề chết, nó chỉ đang chờ đợi một cú đập đủ mạnh để đánh thức linh hồn đang ngủ vùi dưới lớp tro tàn mười năm qua.