MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLinh Hồn Quạ ĐenChương 10

Linh Hồn Quạ Đen

Chương 10

674 từ · ~4 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, Lâm Viễn xuất hiện tại văn phòng Đoàn thể thao huyện với một phong thư màu nâu cũ kỹ trên tay. Bên trong là bản đăng ký tham dự vòng loại giải Vô địch Bóng chuyền Trung học Toàn quốc khu vực phía Bắc. Khi anh đặt tờ đơn lên bàn làm việc, tay nhân viên hành chính nhìn vào cái tên "Trung học số 1 Thanh Hà" rồi ngước lên nhìn Lâm Viễn với vẻ mặt ngỡ ngàng, như thể vừa nhìn thấy một bóng ma hiện về từ quá khứ. Đã mười năm rồi, cái tên này chưa từng xuất hiện trên bất kỳ bản đồ thi đấu nào.

Tin tức Thanh Hà trở lại nhanh chóng lan truyền khắp các hội nhóm thể thao trong tỉnh, kéo theo đó là không ít những lời xì xào bàn tán và những tiếng cười nhạo báng. Tuy nhiên, tại sân tập của trường số 1, bầu không khí lại trở nên trang nghiêm và tĩnh lặng đến lạ kỳ. Lâm Viễn tập hợp cả đội lại dưới cột cờ đã bong tróc sơn. Trước mặt anh không còn là hai đứa trẻ lẻ loi, mà là một nhóm sáu người – những mảnh ghép cuối cùng anh đã âm thầm thuyết phục trong suốt một tuần qua, từ những cậu bé chăn bò có sức bền dẻo dai đến những thiếu niên bị coi là cá biệt trong trường.

Lâm Viễn cầm tờ đơn đăng ký đã được đóng dấu đỏ rực, giơ cao trước mặt các học trò. Anh nói bằng chất giọng đanh thép rằng đây không chỉ là một tờ giấy, mà là một bản tuyên chiến. Họ tuyên chiến với sự nghèo khó của vùng quê này, tuyên chiến với những kẻ đã sỉ nhục họ, và quan trọng nhất là tuyên chiến với chính nỗi sợ hãi trong lòng mình. Anh nhìn thẳng vào Trương Lực, Tô Diệc và những thành viên mới, nhắc nhở họ rằng kể từ giây phút này, họ không còn chơi bóng cho bản thân nữa, mà đang mang trên vai danh dự của cả một vùng đất đã bị lãng quên.

Anh lấy từ trong túi vải ra một tấm biển gỗ nhỏ, trên đó khắc ba chữ "Đội Thanh Hà" bằng nét mực đen đậm, sắc sảo. Lâm Viễn tự tay đóng tấm biển đó lên cánh cửa phòng truyền thống đã được anh dọn dẹp sạch sẽ. Anh yêu cầu mỗi thành viên bước lên, đặt tay lên quả bóng chung của đội và thề sẽ không bao giờ để bóng chạm đất khi đồng đội chưa gục ngã. Trương Lực là người đầu tiên bước lên, bàn tay đầy vết chai của cậu siết chặt lấy quả bóng, ánh mắt rực lửa nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi thủ đô Bắc Kinh đang vẫy gọi.

Sự kiện này đánh dấu bước ngoặt chính thức kết thúc giai đoạn ẩn mình. Lâm Viễn biết rằng khi tờ đơn này được gửi đi, anh đã chính thức lôi học trò của mình vào một cuộc chiến khốc liệt, nơi không có chỗ cho sự yếu đuối. Cao Khiêm và những thế lực bóng chuyền hiện đại sẽ sớm nhận được bản thông báo này, và họ sẽ chuẩn bị mọi thứ để dập tắt ngọn lửa vừa mới nhen nhóm ở Thanh Hà. Nhưng Lâm Viễn không còn sợ hãi, vì anh thấy được sự gắn kết của những sợi mì trường thọ đêm qua đã biến thành sự kiên định trong đôi mắt của những con hổ nhỏ.

Chiều hôm đó, buổi tập luyện không còn tiếng quát tháo của Lâm Viễn, chỉ có tiếng bóng đập sàn chan chát vang vọng khắp không gian. Thanh Hà đã chính thức rút kiếm. Một hành trình vạn dặm bắt đầu bằng một bản đăng ký đầy ngạo nghễ, và cả khu vực phía Bắc sắp sửa phải kinh ngạc trước sức mạnh của những kẻ trỗi dậy từ bùn lầy.