Chuyến tàu hỏa chậm chạp dừng lại ở ga Thạch Gia Trang vào một buổi chiều xám xịt, đẩy ra một luồng hơi nước trắng xóa và đám đông hành khách ồn ào. Bước xuống từ toa tàu hạng bét là sáu thiếu niên huyện Thanh Hà và vị huấn luyện viên lầm lì Lâm Viễn. Họ không có những chiếc vali kéo đắt tiền, cũng không có bộ đồng phục đội tuyển đồng bộ rực rỡ. Mỗi đứa trẻ chỉ mang theo một chiếc túi vải bạt to sờn cũ, bên trong nhồi nhét từ quần áo cá nhân đến những đôi giày vải bạt rẻ tiền, trông chẳng khác nào một nhóm lao động nghèo vừa lên thành phố tìm việc.
Thạch Gia Trang hiện ra với những tòa nhà cao tầng bằng kính lấp lánh và những con đường nhựa rộng thênh thang, một thế giới hoàn toàn xa lạ so với những dãy núi trập trùng và cánh đồng ngô khô cằn ở quê nhà. Khi đội Thanh Hà đi bộ đến nhà thi đấu trung tâm để làm thủ tục nhập cuộc, những ánh mắt tò mò và khinh khỉnh bắt đầu bủa vây lấy họ. Các đội bóng từ các thành phố lớn khác, khoác trên mình những bộ đồ thể thao thương hiệu quốc tế, đứng tụ tập thành từng nhóm, xì xào bàn tán và chỉ trỏ vào đôi giày vải bám đầy bụi đất của Trương Lực.
Tiếng cười rộ lên khi một nhóm cầu thủ của trường tư thục giàu có đi ngang qua. Một thiếu niên cao lớn, mái tóc vuốt gel bóng lộn, cố tình va mạnh vào vai Tô Diệc khiến cậu lảo đảo, làm rơi chiếc túi bạt, khiến một vài quả bóng chuyền cũ kỹ lăn ra mặt sàn đá hoa cương sáng bóng. Những quả bóng rách da, lem nhem ấy tương phản một cách chua chát với sự lộng lẫy của nhà thi đấu, khiến sự tự ti bắt đầu dâng lên trong lòng những đứa trẻ lần đầu xa nhà. Tiếng gọi "đội bóng của những kẻ nghèo" vang lên từ phía sau, kèm theo một tràng cười ngạo mạn.
Trương Lực định lao tới nhưng Lâm Viễn đã đặt một bàn tay thép lên vai cậu. Anh lặng lẽ nhặt quả bóng cũ lên, phủi lớp bụi bám trên đó rồi bình thản bỏ vào túi. Lâm Viễn nhìn thẳng vào mắt đám cầu thủ thành phố kia với một sự tĩnh lặng đáng sợ, khiến tiếng cười của chúng bỗng dưng lịm tắt. Anh không nói một lời tranh cãi, chỉ dẫn đầu đội bóng của mình bước thẳng vào khu vực đăng ký. Đối với Lâm Viễn, sự nghèo khó của túi vải bạt không phải là điều đáng hổ thẹn, mà điều đáng hổ thẹn nhất trên sàn đấu chính là một tâm hồn yếu ớt trước những lời phán xét.
Họ được sắp xếp ở trong một khu nhà trọ cũ kỹ nằm sâu trong hẻm nhỏ, khác xa với khách sạn hạng sang của các đội hạt giống. Đêm đó, dưới ánh đèn tuýp nhấp nháy, Tô Diệc ngồi chỉnh lại gọng kính, cẩn thận khâu lại một vết rách trên chiếc túi bạt của mình. Trương Lực nhìn đôi bàn tay đỏ ửng vì tập luyện, rồi nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố rực rỡ nhưng lạnh lẽo. Họ hiểu rằng, ở nơi hào nhoáng này, sự tôn trọng không được ban phát cho những người nghèo, mà nó phải được giành lấy bằng sức mạnh tuyệt đối trên sân bóng.
Lâm Viễn đứng ngoài ban công, châm một điếu thuốc rồi nhìn về phía nhà thi đấu trung tâm đang rực rỡ ánh đèn phía xa. Anh biết rằng sự khinh miệt của đối thủ chính là món quà tốt nhất mà học trò của anh có thể nhận được lúc này. Bởi vì khi người ta coi thường một con hổ đang ngủ, đó chính là lúc con hổ ấy dễ dàng vồ lấy cổ họng của chúng nhất. Cuộc chiến thực sự sẽ bắt đầu vào sáng mai, khi những chiếc túi bạt bị ném sang một bên và những đôi giày vải bắt đầu dẫm lên mặt sàn gỗ chuyên nghiệp.