MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLinh Hồn Quạ ĐenChương 12

Linh Hồn Quạ Đen

Chương 12

793 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn halogen trong nhà thi đấu Thạch Gia Trang chói gắt đến mức khiến những đứa trẻ huyện Thanh Hà phải nheo mắt lại. Đối diện với họ, bên kia lưới, là đội bóng của Học viện Tư thục Minh Châu. Những cầu thủ của Minh Châu trông như bước ra từ một cuốn tạp chí thể thao chuyên nghiệp với bộ đồng phục bằng chất liệu sợi tổng hợp bóng bẩy, những đôi giày bảo hộ cổ cao đắt giá và một dàn cổ động viên hùng hậu đang hò reo vang dội trên khán đài. Nhìn lại phía Thanh Hà, họ chỉ có Lâm Viễn đứng lặng lẽ ở khu vực kỹ thuật và sáu thiếu niên trong bộ áo thun rẻ tiền, chân xỏ giày vải đế bệt, đứng lạc lõng giữa tiếng nhạc xập xình của nhà thi đấu thành phố.

Tiếng còi khai cuộc vang lên, và ngay lập tức, Minh Châu đã dội một gáo nước lạnh vào sự tự tin vừa mới nhen nhóm của đội khách. Những cầu thủ thành phố chơi một thứ bóng chuyền đầy kỷ luật, hiện đại với những đường chuyền nhanh và chiến thuật chồng biên phức tạp. Thanh Hà hoàn toàn bị ngợp. Trương Lực, dù có sức bật tốt, nhưng mặt sàn gỗ bóng loáng khác hẳn với nền đất nứt nẻ ở quê nhà khiến cậu không ít lần trượt chân khi lấy đà. Tô Diệc cũng rơi vào bối rối khi tốc độ đường bóng của đối thủ nhanh hơn hẳn những gì cậu từng tính toán trên giấy tờ. Chỉ sau mười lăm phút, Minh Châu đã dẫn trước với khoảng cách điểm số không tưởng, và khán đài bắt đầu vang lên những lời chế giễu về "đội bóng nông dân".

Lâm Viễn vẫn không gọi hội ý. Anh đứng khoanh tay, đôi mắt sắc lạnh quan sát từng cử động của học trò. Anh đang đợi, đợi cho đến khi nỗi sợ hãi và sự ngợp của họ đạt đến đỉnh điểm để nhường chỗ cho bản năng sinh tồn. Khi tỷ số đã là 20-8 nghiêng về phía Minh Châu, Trương Lực gục đầu sau một pha chắn bóng hỏng, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt trộn lẫn với vẻ nhục nhã. Đúng lúc đó, Lâm Viễn lên tiếng, giọng anh không quá lớn nhưng xuyên thấu qua tiếng ồn ào của đám đông: "Các cậu sợ sàn gỗ này trơn sao? Nó còn chẳng trơn bằng bùn đất bên sông Thanh Hà. Các cậu sợ áo họ đẹp sao? Áo đẹp không giúp họ đập bóng mạnh hơn các cậu đâu!"

Lời nói của Lâm Viễn như một cái tát thức tỉnh. Trương Lực ngước lên, ánh mắt cậu chạm phải sự khinh khỉnh của đội trưởng Minh Châu đang cười cợt bên kia lưới. Bản năng của một đứa trẻ lớn lên từ công trường, quen với sự khắc nghiệt của nắng gió bắt đầu trỗi dậy. Ở pha bóng tiếp theo, khi Minh Châu thực hiện một cú đập uy lực, thay vì sợ hãi, Trương Lực đã lao mình ra sàn gỗ trong một pha cứu bóng đầy liều lĩnh. Cậu trượt dài, bả vai đập xuống sàn kêu "rầm" một tiếng, nhưng đôi tay vẫn kịp hất quả bóng lên cao. Đó chính là kỹ thuật ngã mà Lâm Viễn đã bắt họ tập luyện hàng ngàn lần dưới cái nắng Thanh Hà.

Tô Diệc tận dụng cơ hội, cậu nín thở, gạt bỏ mọi tiếng ồn xung quanh để tập trung vào quỹ đạo rơi của bóng. Một đường chuyền cao và sâu về phía cuối sân được tung ra. Trương Lực, dù đau đớn, vẫn đứng dậy như một chiếc lò xo nén chặt, cậu bật nhảy với tất cả sự phẫn nộ tích tụ. Một tiếng "chát" vang dội, quả bóng từ tay Trương Lực găm thẳng vào giữa hàng chắn của hai cầu thủ Minh Châu, bật ngược lại phía sân họ với tốc độ không thể cản phá. Cả nhà thi đấu đột ngột im bặt.

Dù set đấu đầu tiên vẫn kết thúc với phần thắng thuộc về Minh Châu, nhưng bầu không khí đã hoàn toàn thay đổi. Những thiếu niên Thanh Hà không còn nhìn vào đôi giày đắt tiền của đối thủ nữa. Họ nhìn vào đôi bàn tay đỏ ửng của mình và nhận ra rằng, máu và mồ hôi của những kẻ nghèo cũng có màu sắc và sức nặng y hệt như những thiên tài thành phố. Trận chiến thực sự giờ mới bắt đầu, khi con quái thú Thanh Hà đã chính thức nếm được mùi vị của máu và nhận ra đối thủ cũng biết đau.